Cựu chiến binh

Khi Hoa Gạo Nở Trong Chiến Tranh

Tháng Ba năm ấy, bầu trời Quảng Trị không có mây xanh, chỉ có một màu xám xịt của khói đại bác. Nhưng ngay sát bìa rừng, cạnh con suối cạn dẫn vào cao điểm, có một cây gạo cổ thụ vẫn thản nhiên trổ bông. Những cánh hoa đỏ rực như những đốm lửa treo lơ lửng giữa không trung.

Ninh Bình11/05/2026Lê Gia Bảo (Chi đoàn THPT Quất Lâm, xã Giao Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa Hoa Gạo Cháy

1. Cuộc chia tay dưới gốc cây cổ thụ

Tháng Ba năm ấy, bầu trời Quảng Trị không có mây xanh, chỉ có một màu xám xịt của khói đại bác. Nhưng ngay sát bìa rừng, cạnh con suối cạn dẫn vào cao điểm, có một cây gạo cổ thụ vẫn thản nhiên trổ bông. Những cánh hoa đỏ rực như những đốm lửa treo lơ lửng giữa không trung.

Thành và Liên ngồi bên nhau dưới gốc cây. Thành là trung đội trưởng, gương mặt sạm đen vì nắng gió, còn Liên là cô y tá quân y có đôi mắt sáng.

"Sau trận này, nếu được nghỉ phép, anh sẽ đưa em về quê thăm mẹ," Thành nói, bàn tay thô ráp khẽ chạm vào bông hoa gạo vừa rơi xuống vai áo Liên. Liên mỉm cười, nụ cười hiếm hoi giữa vùng đất chết: "Anh hứa đấy nhé. Đợi hết mùa hoa này, hòa bình, mình sẽ về."

2. Tiếng súng và sắc đỏ

Đêm đó, lệnh tấn công phát ra. Cao điểm 105 rung chuyển dưới những đợt pháo kích dữ dội của địch. Thành dẫn đầu mũi xung kích, lao lên trong tiếng gầm thét của đất đá.

Trong ánh hỏa châu sáng rực, Thành thấy đồng đội ngã xuống, máu của họ thấm vào đất, đỏ thẫm như màu cánh hoa ban chiều. Anh không còn cảm giác sợ hãi, chỉ còn ý chí sắt đá phải cắm bằng được lá cờ lên đỉnh đồi. Một mảnh pháo găm vào vai, anh vẫn gượng dậy, tiếng hô "Tiến lên!" khản đặc nhưng đanh thép.

Ở hầm cứu thương dã chiến, Liên quay cuồng giữa những ca cấp cứu. Máu nhuộm đỏ cả tà áo blouse trắng. Mỗi khi có thương binh mới khiêng vào, tim cô lại thắt lại một nhịp vì lo sợ đó là Thành. Nhưng cô không được phép dừng tay. Trong tiếng đạn xé không trung, cô nghe thấy cả tiếng trái tim mình đập liên hồi.

3. Lời hứa hóa thạch

Trận đánh kết thúc khi bình minh vừa ló rạng. Quân ta làm chủ cao điểm, nhưng cái giá phải trả quá lớn.

Liên chạy như điên dại về phía đồi. Cô thấy Thành nằm đó, lưng tựa vào một gốc cây cháy sém. Anh vẫn mỉm cười, đôi mắt hướng về phía cây gạo phía xa xa. Trong lòng bàn tay anh, một bông hoa gạo nát tan vì mảnh đạn nhưng vẫn giữ nguyên sắc đỏ rực rỡ.

Thành không về được nữa. Anh đã hóa thân vào đất đá, vào dòng suối, vào chính cái màu hoa lửa mà anh hâm mộ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn