Khi không còn ai kể nữa Lịch sử
Ông Phạm Đức Nghiêm thường nói một câu khiến nhiều người trẻ im lặng:
“Rồi sẽ đến lúc… không còn ai kể nữa.”
Ông không nói điều đó với nỗi buồn rõ ràng. Giọng ông bình thản, như đang nói về một điều chắc chắn sẽ xảy ra.
Ông là một trong những người cuối cùng trong làng từng trực tiếp đi qua chiến tranh. Những người cùng thời với ông, người đã mất, người trí nhớ không còn rõ. Những câu chuyện từng được kể trong các buổi tối, dần dần ít đi.
“Ngày xưa, ngồi đâu cũng có người kể chuyện,” ông nói. “Giờ thì phải đi tìm mới có người còn nhớ.”
Một buổi chiều, có một nhóm học sinh đến gặp ông để phỏng vấn. Các em mang theo giấy bút, điện thoại ghi âm, hỏi những câu rất cụ thể:
“Ông tham gia năm nào?”
“Ông ở đơn vị nào?”
“Có trận đánh nào đáng nhớ không?”
Ông trả lời, chậm rãi, chính xác.
Nhưng sau một lúc, ông hỏi lại:
“Các cháu có muốn nghe những chuyện không có trong sách không?”
Các em gật đầu.
Ông kể về một buổi tối không có trận đánh, chỉ có những người lính ngồi với nhau, chia nhau một điếu thuốc. Kể về một lần nhớ nhà đến mức không ngủ được. Kể về một cái tên mà ông vẫn nhớ nhưng không còn ai khác nhắc đến.
Không có mốc thời gian. Không có sự kiện lớn.
Chỉ có con người.
Các em im lặng nghe.
Khi ra về, một em nói: “Những cái này… không thấy trong sách ạ.”
Ông cười nhẹ: “Vì sách không giữ được hết.”
Sau khi các em đi, ông ngồi một mình.
Ông biết, rồi sẽ có một ngày, ngay cả những câu chuyện ông vừa kể cũng không còn ai nhớ chính xác nữa. Có thể chúng sẽ được ghi lại, nhưng không còn giọng nói, không còn ánh mắt, không còn những khoảng dừng.
“Lịch sử có thể được viết lại,” ông nói. “Nhưng ký ức thì không.”
Ông không sợ bị quên.
Ông chỉ sợ một điều khác.
“Là người ta nghĩ rằng họ đã hiểu hết.”
Chiều xuống. Không ai hỏi thêm điều gì. Không ai ghi chép nữa.
Chỉ còn lại một người ngồi đó, với những câu chuyện chưa kể hết.
Và thời gian, lặng lẽ đi qua.



