Khi không còn điều để chờ
Anh từng chờ.
Một điều gì đó.
Không rõ hình dạng.
Không rõ thời điểm.
Chỉ biết là sẽ đến.
Nhưng rồi, có một ngày,
anh nhận ra mình không còn chờ nữa.
Không phải vì điều đó đã đến.
Mà vì anh không còn đứng ở vị trí cần chờ.
Anh bước tiếp.
Nhẹ hơn.
Nhưng cũng trống hơn.
Vì có những hy vọng,
khi không còn nữa,
để lại một khoảng rất sâu.



