Khi không còn phân biệt được “trước” và “sau”
Anh cố nhớ lại.
“Trước đó” là như thế nào.
Nhưng không rõ.
Không phải vì quên.
Mà vì ranh giới đã biến mất.
Không còn điểm bắt đầu.
Không còn điểm kết thúc.
Mọi thứ hòa vào nhau.
Những gì đã xảy ra,
những gì đang xảy ra,
những gì chưa xảy ra—
không còn tách biệt.
Anh đứng đó.
Không chắc mình vừa đi qua điều gì.
Không chắc mình đang ở đâu trong dòng chảy ấy.
Chỉ biết rằng—
mình vẫn tồn tại.
Nhưng không còn ở một thời điểm xác định.
Anh bước.
Không phải về phía trước.
Không phải quay lại.
Chỉ bước.
Và trong khoảnh khắc ấy,
anh không còn phân biệt được
mình đang rời đi
hay đang tiến tới.


