Khi kinh nghiệm giảng đường gặp thực tiễn chiến trường
Khi kinh nghiệm giảng đường gặp thực tiễn chiến trường
Sau Hiệp định Genève năm 1954, Hoàng Minh Thảo chuyển sang công tác đào tạo cán bộ quân sự. Ông là Hiệu trưởng Trường Quân sự Trung cao, sau là Hiệu trưởng Học viện Quân sự (nay là Học viện Lục quân), đồng thời có thời gian nghiên cứu quân sự ở Trung Quốc và Liên Xô. Những năm này, ông tập trung nghiên cứu nghệ thuật chiến dịch và đào tạo cán bộ chỉ huy.
Đến cuối năm 1966, khi chiến trường Tây Nguyên diễn biến ngày càng ác liệt, Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Quân ủy Trung ương điều Hoàng Minh Thảo vào chiến trường B3 giữ chức Phó Tư lệnh, sau đó là Tư lệnh Mặt trận Tây Nguyên. Đây là quyết định quan trọng, bởi ông đã có hơn mười năm chủ yếu làm công tác nghiên cứu và đào tạo.
Theo các bài viết của Báo Quân đội nhân dân, điều nổi bật là Hoàng Minh Thảo không mang lý thuyết áp đặt lên chiến trường. Trái lại, ông nhanh chóng cùng cơ quan tham mưu khảo sát thực địa, nghiên cứu phương thức tác chiến của đối phương và điều chỉnh cách chỉ huy cho phù hợp với điều kiện Tây Nguyên. Những kiến thức được tích lũy trên giảng đường được kiểm nghiệm và bổ sung bằng thực tiễn chiến đấu.
Gần mười năm sau đó, ông gắn bó với chiến trường Tây Nguyên và trở thành Tư lệnh Chiến dịch Tây Nguyên năm 1975. Nhiều nhà nghiên cứu quân sự đánh giá đây là minh chứng rõ nét cho sự kết hợp giữa lý luận quân sự và thực tiễn chiến trường trong sự nghiệp của Hoàng Minh Thảo.


