KHI KÝ ỨC TRỞ THÀNH NGỌN LỬA BẤT DIỆT
Ký ức, khi được gìn giữ và truyền lại bằng trách nhiệm và tình yêu, sẽ trở thành ngọn lửa bất diệt soi sáng hiện tại và tương lai.
Ở chặng cuối cuộc đời, Phùng Ngọc Hùng không còn nhiều mong ước cho riêng mình. Điều ông trăn trở nhất là ký ức của thế hệ ông sẽ đi về đâu khi những nhân chứng cuối cùng lần lượt rời xa cõi đời. Nhưng rồi ông nhận ra: ký ức chỉ thực sự mất đi khi con người không còn muốn giữ nó.
Ông tin rằng, ký ức không phải là thứ để cất giữ trong hoài niệm, mà là ngọn lửa cần được truyền đi. Nếu chỉ giữ cho riêng mình, ký ức sẽ tàn lụi. Nhưng nếu được trao lại, nó sẽ bùng sáng trong những tâm hồn mới.
Ngọn lửa ấy không phải để đốt cháy hận thù hay khơi lại đau thương. Nó là ngọn lửa của tỉnh thức, của lòng biết ơn và trách nhiệm. Nó nhắc con người nhớ rằng hòa bình không tự nhiên mà có, tự do không phải món quà vô điều kiện.
Phùng Ngọc Hùng tin rằng, khi người trẻ hiểu được quá khứ, họ sẽ không bị quá khứ trói buộc. Ngược lại, họ sẽ có điểm tựa tinh thần để bước đi vững vàng hơn trong một thế giới nhiều biến động. Ký ức, khi ấy, không kéo con người lùi lại, mà đẩy họ tiến về phía trước.
Ông từng nói rằng, nếu một ngày nào đó con cháu không còn nhớ tên ông, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là họ còn nhớ tinh thần của những năm tháng ấy: tinh thần không cam chịu, không thờ ơ, không vô trách nhiệm trước vận mệnh chung.
Khi ký ức trở thành ngọn lửa bất diệt, lịch sử không còn là chuyện đã qua. Nó hiện diện trong cách con người đối xử với nhau, trong cách xã hội lựa chọn con đường phát triển, trong cách mỗi cá nhân sống và làm việc.
Với Phùng Ngọc Hùng, cuộc đời một con người là hữu hạn, nhưng ký ức mà họ để lại có thể vượt qua thời gian. Khi ký ức được thắp sáng bằng sự thật, lòng nhân ái và trách nhiệm, nó sẽ trở thành ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng dân tộc.



