Khác

Khi làng quê bước vào thời hoa lửa

Câu chuyện sau đây em được nghe kể lại từ ông nội em và cựu chiến binh vào những buổi tối yên tĩnh. Ông sinh ra và lớn lên ở một làng nhỏ mang tên Thụy Quỳnh, nơi mảnh đất nằm lặng lẽ giữa màu xanh bát ngát của ruộng đồng Bắc Bộ

Hưng Yên23/12/2025Nguyễn Thị Hồng Diệp – Lớp 5B (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, ông kể rằng làng quê rất yên bình. Sáng có tiếng gà gáy, chiều có khói lam chiều bay lên từ những mái nhà đơn sơ. Cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng ai cũng thương yêu, đùm bọc nhau. Rồi chiến tranh ập đến, bom đạn làm rung chuyển cả làng quê, những hố bom hằn sâu giữa đồng lúa. Từ đó, làng quê bước vào thời hoa lửa.

Khi đất nước cần, ông gác lại ruộng đồng, tạm biệt gia đình để lên đường nhập ngũ. Ngày ra đi, con đường làng bỗng dài hơn. Bà chỉ nắm chặt tay ông và dặn khẽ: “Mình đi giữ nước nhớ ngày trở về.”

Ra chiến trường miền Trung, ông cùng đồng đội chiến đấu trong những ngày tháng vô cùng ác liệt. Máy bay địch gầm rú trên đầu, bom trút xuống liên hồi làm đất đá tung lên mù mịt. Hầm hào nhiều lần bị san phẳng, bữa ăn chỉ là nắm cơm vội, giấc ngủ chập chờn bên tiếng pháo nổ. Trong một trận đánh dữ dội, bom nổ ngay gần bên, ông đã bị thương. Dù đau đớn, ông vẫn cố gắng động viên đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.

Ông kể rằng, ngày hòa bình lập lại, ông trở về làng quê với một cánh tay không còn nguyên vẹn. Cuộc sống lúc đầu rất khó khăn, nhưng ông không than phiền. Bằng cánh tay còn lại, ông lao động, chăm lo cho gia đình và sống giản dị, lặng lẽ. Em hiểu rằng, để có cuộc sống yên bình hôm nay, đã có những người như ông sẵn sàng hi sinh một phần cơ thể mình trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn