KHI LỊCH SỬ ĐƯỢC VIẾT BẰNG TRÁI TIM
Có những câu chuyện đi qua năm tháng vẫn khiến lòng người lặng lại. Đó là những câu chuyện của một thời “hoa lửa” – thời mà cả dân tộc Việt Nam sống, chiến đấu và hi sinh để đổi lấy hai tiếng hòa bình. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nghe lại những câu chuyện ấy, em như được chạm vào những trang sử sống động, chân thật và đầy xúc động.
Ông em từng là một người lính. Ông không hay kể về chiến công, mà thường nói về những đêm rừng Trường Sơn mưa rơi trắng xóa, áo quần ướt sũng, vai nặng ba lô nhưng lòng vẫn ấm bởi tình đồng đội. Có những ngày, cả tiểu đội chỉ chia nhau một nắm cơm khô, một ca nước nhỏ, nhưng tiếng cười vẫn vang lên giữa bom đạn. Chính tinh thần lạc quan ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và cái chết luôn cận kề.
Em đặc biệt xúc động khi nghe ông kể về những lá thư thời chiến. Những trang giấy ố vàng, nét chữ run run vì ánh đèn dầu leo lét. Có bức thư chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Mẹ giữ gìn sức khỏe. Ngày thắng lợi, con sẽ về.” Nhưng phía sau những dòng chữ ngắn ngủi ấy là biết bao nỗi nhớ, nỗi lo và cả những hi sinh thầm lặng mà không lời nào kể hết.
Trong ký ức của ông, hình ảnh khiến ông không bao giờ quên chính là những người mẹ tiễn con ra trận. Không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ quay đi lau nước mắt.
Những đôi bàn tay chai sần nắm chặt tay con lần cuối, gửi gắm tất cả tình yêu thương và niềm tin vào chuyến đi không hẹn ngày về. Họ đã nuốt nước mắt vào trong để con mình yên tâm lên đường vì Tổ quốc.
“Thời hoa lửa” không chỉ có khói lửa chiến tranh, mà còn có những ngọn lửa rất đẹp: ngọn lửa của lòng yêu nước, của tình đồng đội, của lòng hiếu thảo, của khát vọng sống và khát vọng hòa bình. Chính những con người bình dị ấy đã làm nên một thời đại phi thường.
Ngày hôm nay, em được sống trong hòa bình, được đến trường, được vui chơi và mơ ước. Em hiểu rằng, những điều tưởng chừng bình thường ấy lại được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và máu của bao thế hệ cha anh. Vì vậy, em luôn tự nhắc mình phải sống tốt hơn, học tốt hơn, biết yêu thương và sẻ chia nhiều hơn.
Là thế hệ trẻ, chúng em không còn nghe tiếng bom rơi, không còn phải trú ẩn trong hầm tối, nhưng vẫn mang trong tim trách nhiệm gìn giữ những giá trị thiêng liêng mà cha ông đã để lại. Viết lại, kể lại và lan tỏa những câu chuyện thời hoa lửa chính là cách để chúng em giữ cho ngọn lửa ấy luôn cháy sáng trong trái tim mình. Những câu chuyện thời hoa lửa sẽ mãi là hành trang quý giá, nhắc nhở em rằng: Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Và chúng em – những người trẻ – sẽ sống sao cho xứng đáng với những hi sinh ấy.



