Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khi lý tưởng lớn hơn một mái nhà riêng

Mỗi lần đọc lại câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – liệt sĩ Nguyễn Hòa Luông, tôi lại có thêm một cảm nhận khác. Lần này, điều đọng lại trong tôi không chỉ là những trận đánh oanh liệt, mà là sự đánh đổi âm thầm của một con người khi đặt lý tưởng lên trên mái ấm gia đình.

Vĩnh Long26/02/2026Bùi Lê Yến Nhi (Phường Nguyệt Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hình ảnh những ngôi nhà bị đốt hết lần này đến lần khác khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Một gia đình đang yên ấm, đủ đầy, bỗng chốc trở thành mục tiêu trả thù của kẻ thù. Từ nhà ngói khang trang đến căn nhà tranh tạm bợ – tất cả đều có thể mất đi. Nhưng có một thứ không mất, đó là niềm tin vào con đường đã chọn. Câu nói “Nước mất thì nhà tan” không chỉ là lời lý giải, mà là sự xác tín của một người hiểu rõ giá trị của độc lập dân tộc. Tôi đặc biệt ấn tượng với phong thái của ông trong chiến đấu. Ông dũng cảm nhưng không nóng vội, quyết liệt nhưng không cực đoan. Ông chỉ trừng trị những kẻ ác ôn, còn lại tìm cách cảm hóa hoặc chia rẽ hàng ngũ địch. Trong một thời kỳ mà ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh, cách hành xử ấy cho thấy ông không chỉ cầm súng bằng sức mạnh, mà bằng cả sự tỉnh táo và nhân văn. Những con số như hơn 50 trận đánh, hàng chục đồn bót bị đánh sập, gần 60 tên ác ôn bị tiêu diệt… đọc lên đầy khí thế. Nhưng khi nghĩ kỹ, tôi thấy đó còn là những tháng ngày sống trong áp lực và hiểm nguy thường trực. Mỗi lần cải trang, mỗi lần luồn sâu vào vùng địch kiểm soát, mỗi lần nổ súng bất ngờ – đều là một lần đặt cược cả sinh mạng. Không phải ai cũng đủ bản lĩnh để làm điều đó suốt nhiều năm liền. Trận chiến cuối cùng bên sông Tam Ngãi là đoạn khiến tôi lặng người. Một người đang bệnh nặng vẫn xin ra trận vì lo cho đại cuộc. Không phải vì danh tiếng, không phải vì muốn lập công, mà vì sợ rằng nếu mình không có mặt, đồng đội sẽ gặp bất lợi. Khi ông trườn mình trong bụi dừa nước, tung quả lựu đạn đánh chìm ghe địch rồi hy sinh trong làn mưa đạn, tôi cảm nhận đó không chỉ là sự kết thúc của một cá nhân, mà là sự tiếp nối của tinh thần bất khuất. Tôi cũng nghĩ nhiều đến người vợ – bà Nguyễn Thị Ca. Từ một cô nữ sinh trường Providence trở thành người phụ nữ của kháng chiến, bà đã đi qua những năm tháng gian nan nhất của đời mình. Sự hy sinh của ông được nhắc đến bằng những chiến công, còn sự hy sinh của bà lại lặng lẽ hơn – nhưng không kém phần lớn lao. Chính sự vững vàng nơi hậu phương đã góp phần làm nên sức mạnh nơi tiền tuyến. Đọc xong câu chuyện, tôi tự hỏi: nếu sống trong hoàn cảnh ấy, liệu mình có đủ can đảm để lựa chọn như ông? Câu hỏi ấy khiến tôi hiểu rằng những anh hùng không phải sinh ra đã khác biệt, mà họ trở nên phi thường nhờ những quyết định dứt khoát trong thời khắc quan trọng của lịch sử. Hôm nay, khi cuộc sống đã đổi thay, những cánh đồng, dòng sông nơi ông từng chiến đấu đã trở lại bình yên. Nhưng tôi tin rằng trong lòng đất ấy vẫn còn in dấu chân của một người đã chọn sống trọn vẹn với lý tưởng. Và mỗi khi nhớ về câu chuyện ấy, tôi lại thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn – để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi.

Nguồn : cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn