Khi Mẹ Lên Đồi Thăm Anh
Khi Mẹ Lên Đồi Thăm Anh
Con đường lên đồi quanh co trong màn sương sớm. Mẹ bước chậm từng bước, trên tay ôm bó hoa cúc trắng vừa cắt từ khu vườn nhỏ sau nhà. Mái tóc mẹ đã bạc đi nhiều, lưng cũng còng hơn trước, nhưng năm nào đến ngày này mẹ cũng lên đồi thăm anh. Gió thổi nhè nhẹ làm tà áo nâu bạc màu khẽ lay động, còn những hàng thông hai bên đường rì rào như đang kể lại câu chuyện của một thời xa cũ.
Đã nhiều năm kể từ ngày anh rời quê hương để khoác lên mình màu áo lính. Hôm tiễn anh đi, mẹ cố mỉm cười, dặn anh giữ gìn sức khỏe và hứa sẽ chờ ngày anh trở về. Anh quay lại nhìn mẹ lần cuối, giơ tay chào rồi khuất dần sau con đường làng. Không ai ngờ đó cũng là lần cuối cùng mẹ được nhìn thấy nụ cười của anh.
Ngày giấy báo tử gửi về, mẹ lặng người rất lâu. Mẹ không khóc thành tiếng, chỉ ôm chặt chiếc ba lô cũ của anh rồi ngồi trước hiên nhà đến tận khuya. Từ đó, căn nhà nhỏ luôn vắng đi một tiếng cười, còn chiếc ghế anh thường ngồi vẫn được mẹ giữ nguyên như ngày anh còn sống.
Đồi nghĩa trang nằm yên bình giữa màu xanh của cỏ cây. Mẹ dừng lại trước phần mộ của anh, nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống rồi lấy chiếc khăn cũ lau từng hạt bụi trên tấm bia đá. Mẹ vuốt ve dòng tên đã khắc từ lâu như thể đang chạm vào khuôn mặt của con mình. Mẹ khẽ cười, giọng run run: "Mẹ lại lên thăm con đây. Năm nay lúa ngoài đồng tốt lắm, cây bưởi trước sân cũng đã ra nhiều trái. Em gái con giờ đã có gia đình, các cháu vẫn thường hỏi về cậu của chúng."
Gió từ triền đồi thổi qua mang theo hương cỏ non và tiếng chim gọi bầy. Mẹ ngồi thật lâu bên anh, kể từng chuyện nhỏ trong xóm, chuyện mùa mưa vừa qua, chuyện căn nhà đã được sửa lại mái, như thể anh vẫn đang ngồi lặng lẽ lắng nghe. Mẹ biết anh sẽ không thể trả lời, nhưng mẹ tin ở một nơi nào đó, anh vẫn luôn dõi theo gia đình.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng vàng phủ lên cả ngọn đồi một vẻ ấm áp lạ thường. Mẹ đứng dậy, thắp thêm một nén hương rồi khẽ nói: "Con cứ yên lòng nhé. Quê hương mình giờ thanh bình rồi. Những điều con đã hy sinh đều không vô nghĩa."
Trước khi rời đi, mẹ ngoái nhìn ngôi mộ thêm một lần nữa. Trong ánh nắng, bó hoa cúc trắng nổi bật giữa màu xanh của cỏ, bình yên như nụ cười của anh ngày nào. Mẹ chậm rãi bước xuống đồi, bóng lưng nhỏ bé nhưng kiên cường. Dẫu thời gian có làm mái tóc bạc thêm và đôi chân yếu đi, tình yêu của mẹ dành cho con vẫn chưa bao giờ vơi cạn. Mỗi lần lên đồi thăm anh là một lần mẹ được gặp lại ký ức, được nói với con những điều còn dang dở và được cảm nhận rằng, trong trái tim người mẹ, con chưa từng rời xa. Anh đã nằm lại với đất mẹ, nhưng hình bóng anh sẽ còn mãi trong ký ức gia đình, trong sự biết ơn của quê hương và trong tình yêu bất tận của người mẹ vẫn lặng lẽ lên đồi thăm con qua từng mùa gió.



