KHI MỖI NGÀY HÒA BÌNH ĐỀU ĐÁNG GIÁ
Với người từng đi qua chiến tranh, không có ngày hòa bình nào là bình thường.
Có những buổi sáng, Phạm Duy Đô thức dậy rất sớm. Ông mở cửa, hít một hơi dài không khí trong lành, lắng nghe tiếng chim ríu rít trên mái nhà. Không còi báo động. Không tiếng bom. Không mệnh lệnh hành quân. Chỉ có sự yên tĩnh hiền hòa của một làng quê sau chiến tranh.
Những khoảnh khắc ấy, với nhiều người, là điều hiển nhiên. Nhưng với Phạm Duy Đô, đó là một đặc ân.
Ông từng sống những ngày mà buổi sáng không chắc có buổi tối. Từng chứng kiến những người đồng đội tối hôm trước còn cười nói, sáng hôm sau đã nằm lại ven đường Trường Sơn. Vì thế, mỗi ngày còn được thức dậy trong hòa bình đều trở nên đáng giá hơn bất kỳ điều gì khác.
Hòa bình không đến với ông như một khái niệm trừu tượng. Nó hiện hữu trong từng việc nhỏ: một bữa cơm đủ đầy, một buổi chiều thong thả, tiếng trẻ con gọi nhau ngoài ngõ. Những điều giản dị ấy từng là mơ ước xa xỉ trong chiến tranh.
Phạm Duy Đô sống chậm lại để không bỏ phí hòa bình. Ông không phung phí thời gian, không buông xuôi trước khó khăn. Bởi ông hiểu rằng có những người đã không còn cơ hội để sống tiếp, để già đi, để tận hưởng sự yên bình hôm nay.
Mỗi ngày hòa bình, với ông, là một ngày phải sống cho xứng đáng.



