KHI NGƯỜI TRẺ XẾP BÚT NGHIÊN LÊN ĐƯỜNG
Cựu chiến binh Phan Mậu Thiệp – quê Quảng Ninh, Quảng Bình cũ, nay thuộc tỉnh Quảng Trị; một trong những thanh niên từng rời mái trường để lên đường chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972.
Năm 1972, khi chiến trường Quảng Trị nóng lên từng ngày, nhiều thanh niên đang ngồi trên ghế nhà trường đã quyết định gác lại sách vở để lên đường.
Phan Mậu Thiệp là một trong số đó.
Tuổi trẻ của ông khi ấy gắn với mái trường, với những trang sách và những ước mơ rất bình thường.
Nhưng đất nước đang trong chiến tranh.
Những người trẻ hiểu rằng họ không thể đứng ngoài.
Vậy là sách vở được xếp lại.
Màu áo học trò được thay bằng màu xanh người lính.
Từ giảng đường đến chiến trường là một khoảng cách rất xa.
Nhưng với thế hệ ấy, quyết định lên đường lại đến rất tự nhiên.
Họ mang theo tuổi trẻ, niềm tin và một mong muốn giản dị: góp sức mình cho ngày đất nước thống nhất.
Quảng Trị năm 1972 không giống bất kỳ nơi nào họ từng biết.
Bom đạn phủ xuống từng ngày.
Thành cổ trở thành nơi thử thách khắc nghiệt nhất đối với những người lính trẻ.
Nhiều người trong số họ đã không có cơ hội trở về.
Những người sống sót mang theo ký ức về một thế hệ đã đi qua tuổi đôi mươi trong tiếng súng.
Gần 54 năm đã trôi qua.
Nhìn lại, ông Phan Mậu Thiệp và những người lính năm ấy có lẽ không nghĩ mình đã làm nên điều gì quá lớn lao.
Họ chỉ nghĩ đơn giản rằng khi Tổ quốc cần, người trẻ phải lên đường.
Hôm nay, những trang sách đã được mở lại.
Những giảng đường đã bình yên.
Những thế hệ trẻ được học tập trong một đất nước thống nhất.
Và chính điều đó khiến câu chuyện của những người “xếp bút nghiên ra trận” càng trở nên có ý nghĩa.
Bởi có những người đã tạm gác ước mơ của riêng mình để bảo vệ quyền được ước mơ của thế hệ sau.
Tuổi trẻ của họ đã đi qua chiến tranh. Tuổi trẻ của chúng ta hôm nay được sống trong hòa bình.



