NGƯỜI LÍNH DUY NHẤT TRỞ VỀ TỪ ĐIỂM CAO 108
Cựu chiến binh Vũ Chế – quê Đại Từ, Thái Nguyên, nguyên chiến sĩ C10, D3, E9, F304, từng chiến đấu tại điểm cao 108, huyện Hải Lăng, Quảng Trị năm 1972.
Ngày 13/10/1972, điểm cao 108 trở thành một trong những nơi diễn ra trận chiến vô cùng khốc liệt trên chiến trường Quảng Trị.
Tổ chiến đấu của ông Vũ Chế được giao nhiệm vụ giữ chốt, phối hợp với lực lượng ở điểm cao 138 để bảo vệ khu vực các điểm cao 367 và 378.
Sau nhiều ngày liên tục chiến đấu, mọi người đều hiểu rằng đối phương sẽ tìm mọi cách để chiếm bằng được điểm cao.
Buổi sáng hôm ấy, pháo dội xuống trận địa.
Rồi bộ binh tràn lên.
Những người lính chờ đối phương đến thật gần mới đồng loạt nổ súng. Nhiều đợt tiến công bị đẩy lùi, nhưng sau mỗi lần như vậy, hỏa lực lại tiếp tục trút xuống.
Quân số trong tổ chiến đấu cứ ít dần.
Đến lúc chỉ còn ba người còn khả năng chiến đấu, người tổ trưởng là ông Lê Văn Mến quyết định rút về hầm chỉ huy cố thủ.
Nhưng khi vừa đến cửa hầm, ông Mến trúng đạn, bị gãy cả hai chân.
Ông Vũ Chế lao tới định đưa người chỉ huy vào nơi an toàn.
Nhưng người tổ trưởng xua tay.
Ông trao lại tập tài liệu và ra lệnh cho người lính trẻ rút ngay.
Đó là khoảnh khắc mà giữa sự sống và cái chết, một người lính vẫn nghĩ đến nhiệm vụ và người đồng đội của mình.
Ông Vũ Chế chấp hành mệnh lệnh.
Ông rời khỏi trận địa giữa làn đạn.
Sau trận đánh, ông là người duy nhất trong tổ chiến đấu hôm ấy còn sống trở về.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Người lính năm nào giờ đã già.
Nhưng mỗi khi nhắc đến điểm cao 108, ký ức vẫn trở về rất rõ: người chỉ huy, những người đồng đội và khoảnh khắc cuối cùng trước khi ông được lệnh rời đi.
Có những người trở về từ chiến tranh bằng đôi chân của mình.
Nhưng trong trái tim họ, một phần cuộc đời vẫn mãi ở lại nơi những người đồng đội đã nằm xuống.
Với ông Vũ Chế, sống sót không phải là một sự may mắn để quên đi quá khứ.
Đó là một món nợ ký ức.
Ông trở về để nhớ thay những người đã không thể trở về.


