KHI NHÀ SỬ HỌC DẠY CHÚNG TA CÁCH KHÔNG VIẾT SAI LỊCH SỬ
Điều khó nhất khi viết “Câu chuyện thời hoa lửa” không phải là viết sao cho xúc động, mà là xúc động nhưng vẫn đúng.
Giáo sư Phan Huy Lê dành cả sự nghiệp cho nghiên cứu lịch sử và luôn coi con đường đi đến nhận thức đúng về quá khứ là một quá trình đòi hỏi khảo cứu nghiêm túc.
Từ tinh thần ấy có thể rút ra một nguyên tắc rất hữu ích cho các Chi đoàn:
Nếu nhân chứng nhớ một mốc thời gian nhưng hồ sơ ghi khác, không nên tự chọn bên nào. Hãy ghi rõ hai nguồn và tiếp tục xác minh.
Nếu một chi tiết chỉ được kể truyền miệng mà chưa tìm được minh chứng, nên viết “theo lời kể của…” chứ không biến nó thành một sự kiện đã được xác nhận.
Đó chính là thái độ tôn trọng lịch sử.



