Khi nhận biết không còn đối tượng
Anh từng nghĩ nhận biết luôn cần một đối tượng: nhìn một vật, nghĩ về một điều, cảm nhận một cảm xúc.
Nhưng có những khoảnh khắc, nhận biết vẫn hiện diện mà không hướng đến điều gì cụ thể.
Không có hình ảnh rõ ràng, không có ý niệm xác định, chỉ là một sự “biết” thuần túy.
Anh không thể gọi tên trạng thái đó, vì ngay khi đặt tên, nó đã trở thành một đối tượng.
Và chính khi không còn đối tượng, nhận biết trở nên nguyên sơ nhất.



