KHI NHỮNG CON NGƯỜI GIỮ ĐẤT – LỘC NINH NHỮNG NĂM 1946 – 1949
Những ngày sau năm 1946, khi lực lượng cách mạng bắt đầu hình thành tổ chức rõ ràng hơn với sự ra đời của Chi đội 11 Tây Ninh, vùng đất Lộc Ninh – Suối Ông Hùng không còn là một địa bàn rời rạc. Những bước chân đầu tiên của lực lượng vũ trang đã in dấu lên từng con đường mòn, từng cánh rừng, mở ra một thời kỳ bám đất, giữ rừng đầy gian nan.
Không có doanh trại. Không có hậu phương vững chắc. Những người chiến sĩ khi ấy sống cùng dân, ăn cùng dân, và chiến đấu ngay trên chính mảnh đất mà họ gắn bó từ nhỏ. Ban ngày, họ có thể là người làm rẫy, là công nhân cao su. Nhưng khi đêm xuống, họ trở thành những người giữ liên lạc, bảo vệ cán bộ, canh gác từng lối vào căn cứ.
Đó là những năm tháng chưa có nhiều trận đánh lớn, nhưng lại là giai đoạn quan trọng nhất. Bởi nếu không giữ được đất, không giữ được dân, thì sẽ không có phong trào.
Đến ngày 15 tháng 10 năm 1948, khi lực lượng du kích do Ba Râu chỉ huy tổ chức trận phục kích vào toán lính Pháp tại khu vực Suối Ông Hùng, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Trận đánh diễn ra nhanh, gọn, nhưng để lại một dấu ấn lớn. Lần đầu tiên, lực lượng du kích địa phương không chỉ phòng thủ, mà chủ động đánh địch.
Sau trận đánh ấy, người dân không còn đứng ngoài.
Họ bắt đầu tham gia nhiều hơn. Người thì báo tin. Người thì dẫn đường. Người thì nuôi giấu cán bộ. Những việc làm nhỏ, nhưng góp lại thành sức mạnh lớn.
Năm 1949, giữa lúc cuộc kháng chiến còn nhiều khó khăn, Chi bộ Lộc Ninh được thành lập với 9 đảng viên. Đó không phải là một tổ chức đông người, nhưng lại là điểm tựa quan trọng của cả phong trào.
Những cuộc họp không diễn ra ở nơi cố định. Có khi là dưới tán rừng, có khi là bên bờ suối, có khi là trong một căn nhà dân kín đáo. Mỗi lần họp là một lần phải cảnh giác, bởi chỉ cần sơ suất, cả chi bộ có thể bị lộ.
Nhưng họ vẫn họp.
Vẫn bàn cách giữ dân.
Vẫn bàn cách phát triển lực lượng.
Vẫn bàn cách chống lại những cuộc càn quét ngày càng nhiều của địch.
Chín con người ấy, mỗi người một nhiệm vụ, nhưng cùng chung một niềm tin: nếu giữ được phong trào, thì cách mạng sẽ còn.
Và họ đã giữ được.
Từ những ngày đầu chỉ là những nhóm nhỏ rời rạc, đến cuối những năm 1940, Lộc Ninh – Suối Ông Hùng đã trở thành một vùng có tổ chức, có lực lượng, có niềm tin.
Một nền móng đã được dựng lên.
Không ồn ào.
Không rực rỡ.
Nhưng vững chắc.
Và chính từ nền móng ấy, những năm sau, vùng đất này mới có thể đứng vững trước những thử thách lớn hơn, khốc liệt hơn.



