Cựu chiến binh

KHI NIỀM TIN MẠNH HƠN BOM ĐẠN

Xã Bắc Thụy Anh tỉnh Hưng Yên

Hưng Yên28/12/2025Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bom đạn có sức công phá rất lớn. Nó có thể xé nát núi rừng, vùi lấp con người, làm rung chuyển cả mặt đất. Nhưng có một thứ mà bom đạn không phá nổi: niềm tin của người lính Trường Sơn.

Tôi nhận ra điều đó trong một đêm mưa rất lớn. Đơn vị tôi vừa hành quân vừa tránh bom. Đường bị cắt nát, hầm trú ẩn sạt lở, mưa dội xuống như trút. Chúng tôi ướt từ đầu đến chân, rét run, đói lả. Có người thì thào: “Không biết còn chịu được bao lâu nữa…”

Ngay lúc ấy, một tiếng máy bay gầm lên rất thấp. Chúng tôi lao xuống hầm. Bom nổ dồn, đất đá đổ xuống miệng hầm. Trong bóng tối ngột ngạt, tôi bỗng thấy sợ đến tận cùng. Tôi nghĩ: lần này có khi không qua nổi.

Nhưng rồi tôi nghe tiếng anh tiểu đội trưởng nói rất khẽ: “Còn sống là còn đường đi. Còn đường đi là còn ngày về.”

Chỉ một câu nói ấy thôi, nhưng nó làm tôi bám lại. Không phải bám vào đất, mà bám vào niềm tin. Tôi hiểu rằng nếu buông niềm tin ra, tôi sẽ gục ngay cả khi bom chưa kịp rơi.

Khi loạt bom kết thúc, chúng tôi chui lên. Một đồng đội bị thương ở chân, máu thấm ướt ống quần. Anh bảo: “Đừng lo cho tôi, băng lại là đi tiếp được.” Không ai ép anh. Nhưng tất cả đều tin anh sẽ đi tiếp. Và anh đã đi.

Niềm tin ấy lan truyền rất nhanh. Nó không cần khẩu hiệu, không cần hô hào. Nó truyền từ ánh mắt sang ánh mắt, từ bàn tay nắm chặt sang bàn tay khác. Chính niềm tin làm chúng tôi đứng lên sau mỗi lần bom rơi, làm chúng tôi nối lại con đường bị cắt, làm chúng tôi không bỏ lại ai phía sau.

Sau chiến tranh, khi trở về Đông Hưng, tôi mới có thời gian nghĩ lại. Tôi hiểu rằng điều kỳ diệu nhất của Trường Sơn không chỉ là con đường tồn tại giữa bom đạn, mà là con người đã tồn tại nhờ niềm tin.

Bom đạn rồi sẽ im tiếng. Núi rừng sẽ xanh lại. Nhưng niềm tin thì ở lại, theo tôi suốt đời. Nó dạy tôi sống kiên cường trong hòa bình, như đã từng kiên cường trong chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHI NIỀM TIN MẠNH HƠN BOM ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa