Khí phách kiên trung nơi ngục tối Non Nước
Nhân chứng: Bà Nguyễn Thị Minh Hiền – Cựu biệt động thành Đà Nẵng.
Bối cảnh: Nhà lao Non Nước, Đà Nẵng, những năm 1970 - 1972.
"Chúng dùng dòng điện gí vào tai, vào đầu ngón tay, dùng nước xà phòng đổ đầy miệng rồi giẫm lên bụng tôi. Đau đớn thể xác đến tột cùng, nhưng ý chí thì không một dòng điện nào bẻ gãy được." — Bà Nguyễn Thị Minh Hiền.
Là một chiến sĩ biệt động hoạt động trong lòng đô thị Đà Nẵng, bà Nguyễn Thị Minh Hiền bị chỉ điểm và bắt giữ vào cuối năm 1970. Kẻ thù đưa bà về nhà lao Non Nước – nơi được mệnh danh là một trong những phòng tra tấn dã man nhất miền Trung nhằm khai thác các đầu mối liên lạc của mạng lưới biệt động thành.
Bà Hiền kể lại những đêm dài lạnh lẽo trong xà lim tối tăm, một ngày chỉ được ăn một bát cơm hẩm lẫn đầy cát dơ. Những đòn tra tấn dã man diễn ra liên miên, từ việc treo ngược người lên trần nhà cho đến việc thả rắn rết vào người để dọa dẫm. Thế nhưng, người con gái Đà Nẵng ấy vẫn giữ trọn lòng trung thành với Đảng, với nhân dân. Để giữ vững tinh thần cho bản thân và các bạn tù khác, bà cùng chị em bí mật tổ chức các lớp học văn hóa, học thêu thùa và ca hát ngay trong buồng giam. Những tiếng hát cách mạng cất lên khe khẽ sau những bức tường đá dày cộm đã trở thành vũ khí sắc bén dập tắt mọi âm mưu khuất phục của kẻ thù.


