Khi pháo địch bất ngờ trút xuống
Bài viết tái hiện hành trình chiến đấu đầy gian khổ của Anh hùng Tô Vĩnh Diện, từ tuổi thơ nghèo khó đến những ngày cùng đồng đội kéo pháo vào Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trong thời khắc hiểm nguy, ông đã không tiếc thân mình để bảo vệ khẩu pháo, thể hiện tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Trong những trang sử viết về Điện Biên Phủ, có rất nhiều cái tên được nhắc đến cùng những chiến công lớn. Nhưng bên cạnh đó còn có những người lính bình dị đã hy sinh trong những nhiệm vụ tưởng như chỉ là công việc chuẩn bị. Tô Vĩnh Diện là một trong những con người như vậy.
Tuổi thơ của Tô Vĩnh Diện gắn với sự nghèo khó. Anh sinh ra tại Thanh Hóa, gia đình không có điều kiện nên từ khi còn nhỏ đã phải đi ở. Cuộc sống cơ cực không làm anh mất đi nghị lực mà ngược lại giúp anh sớm hình thành bản lĩnh.
Sau Cách mạng Tháng Tám, anh tham gia dân quân. Năm 1949, Tô Vĩnh Diện tình nguyện nhập ngũ. Trong quân đội, anh luôn cố gắng học tập và rèn luyện để đáp ứng yêu cầu của đơn vị.
Năm 1953, anh được giao làm Tiểu đội trưởng trong lực lượng pháo cao xạ. Công việc của anh không chỉ liên quan đến sử dụng vũ khí mà còn phải tổ chức, hướng dẫn và cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.
Khi chiến dịch Điện Biên Phủ được chuẩn bị, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ đưa pháo vào chiến trường. Đây là công việc đòi hỏi rất nhiều sức lực.
Những khẩu pháo nặng được đưa qua những tuyến đường núi. Công binh phải mở đường, bộ đội phải kéo pháo bằng tay. Nhiều đoạn đường nhỏ hẹp, một bên là vách núi, một bên là vực sâu.
Tô Vĩnh Diện cùng đồng đội phải liên tục quan sát để bảo đảm an toàn. Mỗi lần lên dốc, mọi người dồn sức kéo. Khi xuống dốc, nhiệm vụ khó khăn hơn bởi phải kiểm soát tốc độ của khẩu pháo.
Trong một lần như vậy, hỏa lực địch bất ngờ xuất hiện. Một mảnh đạn làm hỏng hệ thống dây tời.
Khẩu pháo bắt đầu trượt.
Những người lính lập tức tìm cách giữ lại. Có người chạy phía trước tìm chỗ chèn, người phía sau cố giữ dây. Nhưng khẩu pháo quá nặng và tốc độ ngày càng nhanh.
Tô Vĩnh Diện lao tới.
Anh cố ghìm càng pháo và đưa nó về phía vách núi. Những cú rung mạnh liên tục tác động lên cơ thể người chiến sĩ. Tuy nhiên, anh vẫn giữ chắc vị trí.
Khi không còn cách nào khác, anh dùng thân mình làm điểm tựa để ghìm khẩu pháo.
Sự hy sinh của Tô Vĩnh Diện đã giúp khẩu pháo được bảo toàn.
Người chiến sĩ bình dị ấy đã không trở về cùng đồng đội. Nhưng hành động của anh góp phần giúp nhiệm vụ tiếp tục được thực hiện. Những người còn lại đưa khẩu pháo đi tiếp, tiếp tục hành trình hướng về Điện Biên.
Điều đáng quý trong câu chuyện của Tô Vĩnh Diện là anh không xuất thân từ một hoàn cảnh đặc biệt. Anh trưởng thành từ cuộc sống lao động, rồi trở thành người lính qua quá trình rèn luyện.
Chính vì vậy, tấm gương của anh càng cho thấy sức mạnh của con người khi biết đặt trách nhiệm chung lên trên bản thân.



