Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHI QUÊ HƯƠNG VẪN CÒN NHỚ

KHI QUÊ HƯƠNG VẪN CÒN NHỚ

Nghệ An07/08/2026Phường Tân Mai (Đoàn phường Tân Mai)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có lẽ điều khiến con người ấm lòng nhất khi đi qua những năm tháng dài của cuộc đời là biết rằng mình vẫn được nhớ đến.

Không cần những lời quá lớn.

Không cần những điều quá cầu kỳ.

Chỉ cần biết rằng ở nơi mình đã sống, ở quê hương mình, vẫn có người nhắc đến tên mình bằng sự trân trọng.

Bệnh binh Nguyễn Viết Toản là một người có công của quê hương Tân Mai. Ông được xác định suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%.

Nhưng hôm nay, chúng ta không chỉ nhắc đến ông bằng một tỷ lệ.

Chúng ta gọi tên ông.

Nguyễn Viết Toản.

Một cái tên bình dị như bao cái tên khác của quê hương, nhưng được đặt trong danh sách những người có công thì nó mang theo một ý nghĩa đặc biệt.

Đằng sau cái tên ấy là một chặng đường.

Đằng sau tỷ lệ suy giảm khả năng lao động ấy là những ảnh hưởng về sức khỏe.

Và đằng sau một người bệnh binh là một cuộc đời đã đi qua những năm tháng mà thế hệ hôm nay không thể sống lại.

Điều chúng ta có thể làm là nhớ.

Nhớ để không vô tình xem sự bình yên là điều hiển nhiên.

Nhớ để hiểu rằng những người có công không phải là những nhân vật chỉ xuất hiện trong các dịp kỷ niệm.

Họ đang sống giữa chúng ta.

Là những người hàng xóm.

Là những người dân trong khối phố.

Là những con người mà chúng ta có thể gặp trong cuộc sống thường ngày.

Và chính sự gần gũi ấy làm cho câu chuyện tri ân trở nên chân thật hơn.

Bởi đôi khi chúng ta đi tìm những câu chuyện rất xa để nói về lịch sử, trong khi ngay bên cạnh mình đã có những con người đang mang lịch sử trong chính cuộc đời họ.

Nguyễn Viết Toản là một trong những người như vậy.

Thời gian có thể thay đổi rất nhiều thứ. Quê hương hôm nay khác với quê hương của nhiều năm trước. Thế hệ trẻ hôm nay có những điều kiện mà các thế hệ trước từng mong ước. Nhưng có một thứ không nên thay đổi, đó là lòng biết ơn.

Bởi nếu một thế hệ chỉ biết nhìn về phía trước mà quên mất những người đã đi trước, sự phát triển ấy sẽ thiếu đi chiều sâu.

Một quê hương đáng sống không chỉ là nơi có những con đường đẹp hơn, những ngôi nhà khang trang hơn.

Đó còn là nơi người có công được quan tâm.

Nơi những câu chuyện của họ được lắng nghe.

Nơi tên tuổi của họ không bị thời gian phủ mờ.

Và nơi thế hệ trẻ hiểu rằng mình đang được thừa hưởng một cuộc sống được vun đắp bởi rất nhiều thế hệ.

Xin kính trọng và tri ân bệnh binh Nguyễn Viết Toản. Có thể thời gian sẽ làm nhiều thứ thay đổi, nhưng khi quê hương vẫn còn nhớ đến tên ông, những đóng góp của một thế hệ vẫn còn được tiếp nối. Và đó cũng chính là cách đẹp nhất để lòng biết ơn không dừng lại ở quá khứ mà tiếp tục sống trong hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn