Cựu chiến binh

KHI THÉP VÀ NGƯỜI

Tái hiện hình ảnh xe tăng 363 trong trận đánh Phước Long, nơi bản lĩnh người lính và sức mạnh của thép chiến đấu hòa quyện thành một thực thể không lùi bước.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Liêm vẫn gọi xe tăng 363 là “ngôi nhà thép” của đời lính mình. Trong nhiều năm chiến đấu, ông và anh em đã ăn ngủ, hành quân, đánh địch cùng nó đến mức ranh giới giữa con người và cỗ máy dường như tan biến.

Ngày 2.1.1975, khi 363 nhận lệnh tiến thẳng vào trung tâm thị xã, cả kíp xe hiểu rằng họ phải trở thành một phần của thép. Mỗi người một vị trí: lái xe là đôi chân, pháo thủ là cánh tay, người nạp đạn là nhịp tim, còn ông – chỉ huy – là đôi mắt dẫn đường.

Ông kể, lúc xe rung lên bởi những phát bắn trả của địch, anh em không còn cảm giác mình đang ngồi trong phương tiện, mà như đang khoác lên người bộ áo giáp khổng lồ. Lái xe lách qua từng góc phố bằng trực giác luyện từ Trường Sơn; pháo thủ bắn những phát quyết đoán như thể nòng pháo kéo dài từ chính bả vai mình.

Đạn dược ít ỏi buộc kíp xe phải chiến đấu bằng sự chính xác tuyệt đối. Ông và pháo thủ trao đổi rất nhanh bằng ký hiệu ngắn, không thừa một chữ. Ông nói, chỉ khi thép và người hiểu nhau đến tận cùng, mệnh lệnh mới biến thành chuyển động tức thì.

Khi 363 đơn độc đối mặt vòng vây, cả xe chiến đấu như một thực thể sống. Ông bình tĩnh cho xe cơ động đánh trả, làm địch rối loạn, giữ nhịp cho bộ binh ngoài xe áp sát. Khoảnh khắc lực lượng tăng cường tới nơi, mũi thép lại bùng lên thành cơn lũ không gì cản nổi. Thị xã Phước Long hoàn toàn được giải phóng, mở toang cánh cửa cho đại thắng mùa xuân.

Sau Phước Long, 363 còn cùng ông đi qua Xuân Lộc, Trạm Bom, sân bay Biên Hòa… Năm 1987, ông rời quân ngũ, nhưng vẫn nói với Hội Cựu chiến binh quê nhà rằng, điều quý nhất ông có được là cảm giác đã từng hòa mình với thép để bảo vệ Tổ quốc.

Trong căn nhà nhỏ hôm nay, những tấm huân chương nằm lặng bên góc tủ, còn xe tăng 363 đã thành ký ức. Nhưng ông tin rằng, sự hòa làm một giữa thép và người năm ấy vẫn đang chảy tiếp trong mạch sống của đất nước yên bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn