khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên
khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên
Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tại vùng quê thuần nông của xã Giao Ninh, có một chàng trai trẻ tên là bác Đặng Tuyên Huấn. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước, bác sớm thấm nhuần tinh thần quật cường của quê hương. Năm 1962, khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, bác xếp lại ước mơ tuổi trẻ, tạm biệt mái nhà tranh và cánh đồng lúa thân quen, lên đường nhập ngũ.
Đơn vị của bác được điều động đóng quân tại Ninh Bình. Những ngày đầu quân ngũ đầy gian nan: hành quân dài dằng dặc, huấn luyện khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề. Thế nhưng trong tim người lính trẻ luôn cháy bỏng một niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất.
Trong một trận càn ác liệt của địch, bác cùng đồng đội rơi vào vòng vây. Sau nhiều giờ chiến đấu kiên cường, bác bị bắt và giam giữ. Những tháng ngày trong lao tù là thử thách khắc nghiệt nhất của đời người lính. Đòn roi, tra khảo, đói rét không khuất phục được ý chí của bác. Trong bóng tối của nhà giam, bác vẫn âm thầm động viên anh em, giữ vững niềm tin, tin rằng ngoài kia đồng đội vẫn đang chiến đấu và Tổ quốc nhất định sẽ toàn thắng.
Năm 1966, sau khi được trả tự do, bác trở về quê hương trong niềm vui xen lẫn xúc động. Nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Không chút do dự, bác tái ngũ, tiếp tục lên đường vào chiến trường miền Nam. Hành trang của bác lần này không chỉ là tuổi trẻ, mà còn là bản lĩnh đã được tôi luyện qua tù đày.
Tại chiến trường ác liệt nơi miền Nam ruột thịt, bác cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, đối mặt với bom đạn ngày đêm. Mỗi trận đánh là một lần thử thách sinh tử, nhưng cũng là minh chứng cho lòng quả cảm của người lính quê Giao Ninh. Bác luôn tâm niệm rằng phía sau mình là gia đình, là quê hương, là cánh đồng lúa đang chờ ngày hòa bình.
Những năm tháng “hoa lửa” ấy đã khắc sâu vào cuộc đời bác Đặng Tuyên Huấn – từ người lính trẻ năm 1962 ở Ninh Bình, đến người chiến sĩ kiên cường năm 1966 nơi chiến trường miền Nam. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng bác, mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho biết bao người con đất Việt đã sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Và hôm nay, mỗi khi nhắc lại quãng đời ấy, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào – tự hào vì đã sống một thời thanh xuân rực rỡ giữa khói lửa chiến tranh, trọn nghĩa với quê hương Giao Ninh, trọn lòng với đất nước.



