KHI TÌNH YÊU ĐÃ CHẾT
KHI TÌNH YÊU ĐÃ CHẾ
- Vâng! Vì chúng em quá yêu nhau nên mới đến nông nỗi này.
Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má trắng trẻo của cô gái, trinh sát Nam không nén nổi hình tĩnh:
- Nhưng tại sao cô lại rắp tâm làm khổ chúng tôi chứ?
Cô gái càng khóc to hơn, giọng thổn thức:
- Vì ... vì cứ tưởng các anh sẽ bắt ngay "Hắn" vào tù là em ... em được toại nguyện rồi.
Khi được hỏi về lá thư tố giác, cô gái vội lau hai hàng nước mắt:
- Hôm đó em đi chợ Kỳ Lừa vô tình nghe hai người phụ nữ kể về vụ cướp, nên vội vã viết đơn tố giác để các anh tin hơn.
Trinh sát Nam đứng lên, bước ra khỏi bàn hỏi cung nhìn cô gái mà lòng đầy ngán ngẩm.
Cô gái lên là Lai. Vũ Thị Lai năm nay hai mươi ba tuổi, có khuôn mặt ưa nhìn, dáng người khá cân đối, đặc biệt là đôi mắt đượm buồn với hàng mi dài cong vút, nước da rất là "Xứ Lạng". Nếu nhìn về hình thức bên ngoài, nhiều người sẽ lầm tưởng cô là một người rất ngoan và hạnh phúc.
Nhưng thật không ngờ, vẫn chữ "ngờ" muôn thuờ - chính cô gái ấy đã dàn dựng một vở kịch đầy công phu, rất giật gân, làm cho các trinh sát bỏ ra nhiều công sức mới làm sáng tỏ được.
Câu chuyện bắt đầu từ buổi sáng đầu tháng Mười. Chính cô gái ấy đã đến bộ phận trực ban hình sự báo tin.
Một đêm nọ, cô đang ngủ say bỗng giật mình tỉnh giấc vì nghe tiếng nói chuyện rì rầm ở phòng ngoài. Lúc đầu cô không để ý, nhưng sau đó nghe tiếng chồng cô khẽ quát:
- Mày là thằng ngu! Tao đã bảo mày nổ súng vào hai lốp sau mà mày lại bắn chỉ thiên.
Tiếng một người lạ:
- Em xin anh, tay súng của em còn kém, nhỡ ra ...
- Đồ bã đậu! Đã đi cướp còn sợ bắn chết người! - Tiếng chồng cô lại rít lên. Sau đó tất cả im lặng khá lâu, chồng cô tiếp - Lần này coi như hòa, lần sau không nghe tao, đừng trách thằng Cơ này là tàn ác!
Sau đó, cô nghe tiếng rì rầm bàn bạc cho các vụ cướp tiếp theo với những từ "bắn", "giết" rất ghê rợn. Cô vội vã trùm chăn kín đầu, nên không nghe tiếp được.
Cô còn đề nghị thêm:
- Các anh cố gắng ngăn chặn càng nhanh càng tốt. Nếu không anh ấy sẽ tiếp tục gây thêm nhiều tội ác, lúc ấy, gia đình em sẽ tan nát hết.
Chồng cô ta chính là Hoàng Văn Cơ. Trước đây Cơ là công nhân xây dựng, nhưng hai năm gần đây không có việc làm, anh đã bỏ cơ quan. Hai vợ chồng dành dụm tiền để mua một chiếc xe máy Minxcơ của Liên Xô để cho Cơ đi chở khách, kiếm tiền. Ngày nào cũng vậy, chở vài ba khách từ thị xã lên Đồng Đăng và ngược lại cũng kiếm đủ chi dùng hàng ngày. Nhưng lượng xe máy ngày càng nhiều, mà khách đi lại ít nên Hoàng Văn Cơ chuyển sang vận chuyển và buôn đồng lên biên giới. Tuy nguy hiểm, nhưng thu được nhiều lời. Đã chở cái món hàng ấy thì phải lén lút, phải tụ tập nhau lại thành hội hẳn hoi, dùng đủ mọi thủ đoạn để vượt qua các trạm kiểm soát liên hợp kể cả dùng áp lực. Mười hai chiếc xe máy là mười hai vị "anh hùng hảo hán", nào phải sợ ai!
Với tính tháo vál, nhanh nhẹn, ứng xử linh hoạt trên đường nên Hoàng Văn Cơ được tôn làm toán trưởng toán buôn đồng. Bằng những qui định nghiêm ngặt, sau nhiều chuyến đi trót lọt số tiền lời đã kiếm được kha khá, nếu không có trận phục kích của đội tuần tra lưu động tại khu vực Hoàng Đồng, thì toán xe máy chuyên vận chuyển đồng của Hoàng Văn Cơ sẽ khuân không biết bao nhiêu thứ kim loại ấy qua bên kia biên giới…
Hôm đó vào lúc một giờ sáng. Như thường lệ, tất cả mười hai chiếc xe máy đã chằng buộc các bao đồng lớn sau xe rồi tập trung tại khu vực đầu cầu Kỳ Cùng lần lượt xuất phát đến cây số Sáu. Một tiếng súng hiệu nổ vang, từ hai đầu toán xe, các chiến sĩ cảnh sát ập đến, bảy xe bị bắt, bốn xe chạy thoát, một xe cuống cuồng đâm xuống ruộng lúa. Toán buôn đồng tan tác. Hoàng Văn Cơ may mắn chạy thoát.
Anh ta thất thểu quay về dùng chìa khóa riêng mở cửa theo lối cổng sau khẽ khàng đi vào phía buồng ngủ. Nơi đó vợ và con gái mới ba tuổi đang yên giấc. Bỗng Cơ đứng sững lại, từ trong buồng phát ra tiếng thì thào và tiếng thở dài êm ái.
Tử đó Hoàng Văn Cơ biến mất giữa núi rừng trùng điệp. Phải chăng, anh ta đã "chuyển nghề"? Câu hỏi được các trinh sát hình sự đặt ra, nhưng chưa tìm được câu trả lời thỏa đáng thì hôm nay Vũ Thị Lai đã tự đến tố giác hoạt động phi pháp của Cơ.
Tài liệu do Vũ Thị Lai cung cấp rất phù hợp với các tin trinh sát nắm được. Trong thời gian đần đây có một toán cướp hoạt động tại khu vực rừng câm, cây số Sáu hai. Bọn chúng thường nổ súng vào lốp xe, rồi lục soát cướp tài sản hành khách. Giữa lúc đang tập trung xác minh thì trinh sát lại nhận được thư tố giác của hai người phụ nữ ở Hà Nam Ninh bị một toán cướp nổ súng uy hiếp rồi cướp đi hơn sáu triệu đồng. Trong lúc lục soát, nghe được bọn chúng gọi một đối tượng tên là Cơ.
Qua gặp gỡ xác minh thì hai người phụ nữ ở Hà Nam Ninh đang trú tại một gia đình quen biết ở phường Hoàng Văn Thụ. Họ nhận đúng bị cướp, nhưng khẳng định không hề viết đơn tố giác.
Lại một loạt các biện pháp đề ra, tập trung điều tra, phục kích. Cuổi cùng, sau bao gian lao vất vả, trinh sát đã được đền bù thỏa đáng: Hoàng Văn Cơ lẫn trong hàng nghìn "cửu vạn" như những đàn kiến cần cù đang vác một kiện hàng từ đất Trung Quốc đi vào đã bị phát hiện.
Khi nghe câu hỏi của trinh sát, Hoàng Văn Cơ thoáng bối rối, ngỡ ngàng rồi bỗng kêu lên:
- Tôi biết ngay mà! Cái con phụ bạc ấy làm hại tôi. Nó sợ tôi bắn chết nên tố cáo láo cho tôi. Các anh đừng tin nó.
Thì ra sau cái đêm bắt gặp người vợ đang ngủ với tình nhân, Hoàng Văn Cơ chán nản, không một đồng vốn, nên đã bỏ lên biên giới làm "cửu vạn" để kiếm tiền nuôi thân.
Như sực nhớ ra điều gì, Hoàng Văn Cơ đứng phắt dậy móc vào trong túi quần rút ra một khẩu súng K59 trịnh trọng đặt lên bàn:
- Nó sợ khẩu súng này, nên mới làm khổ các anh, làm khổ em như thế đấy.
Trinh sát Nam cầm khẩu súng lên. Vâng, đúng là khẩu súng thật một trăm phần trăm, chỉ hiềm một nỗi đó là loại súng nhựa của Liên Xô giá hai rúp ba mươi kôpếch vẫn bày bán tại các quầy hàng thiếu nhi. Theo thói quen, anh đưa tay vào cò súng bóp cò: Tách… tách ... tách, giữa tiếng thở dài não ruột của Hoàng Văn Cơ.


