KHI TỔ QUỐC GIAO NHIỆM VỤ
Ông Nguyễn Văn Nhuận thường nói rằng, người lính khi khoác lên mình bộ quân phục sẽ không còn quyền lựa chọn nhiệm vụ theo ý muốn của bản thân.
Đơn vị phân công ở đâu thì đến đó.
Tổ quốc cần ở đâu thì có mặt ở đó.
Đó là điều ông đã học được ngay từ những ngày đầu bước chân vào quân ngũ.
Khi còn là chàng trai mười sáu tuổi, ông chỉ mong được nhập ngũ để góp sức bảo vệ đất nước.
Sau quá trình huấn luyện, ông được biên chế về đơn vị bộ binh, trực tiếp chiến đấu. Sau này, ông giữ cương vị Trung đội trưởng Trung đội hỏa lực thuộc Đại đội 9, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 1, Sư đoàn Bộ binh 5 và làm nhiệm vụ trên chiến trường Campuchia.
Ông chưa bao giờ xin đổi đơn vị.
Cũng chưa bao giờ hỏi vì sao mình phải đến nơi gian khổ hơn người khác.
Theo ông, người lính không có thói quen so sánh nhiệm vụ nặng hay nhẹ.
Điều quan trọng nhất là hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Ông kể rằng, mỗi khi có lệnh hành quân, cả đơn vị lập tức chuẩn bị.
Không ai biết phía trước sẽ gặp điều gì.
Không ai biết sẽ phải chiến đấu trong bao lâu.
Cũng không ai dám chắc mình sẽ trở về.
Nhưng tất cả đều lên đường với tinh thần sẵn sàng.
Ông cho rằng, đó không phải là sự liều lĩnh.
Đó là trách nhiệm của người quân nhân.
Trong những năm tháng chiến đấu ở Campuchia, đơn vị của ông nhiều lần cơ động đến những địa bàn phức tạp.
Có nơi địa hình hiểm trở.
Có nơi đối phương bố trí lực lượng mạnh.
Có nhiệm vụ kéo dài nhiều ngày trong điều kiện thiếu thốn.
Dù ở hoàn cảnh nào, ông và đồng đội vẫn chấp hành mệnh lệnh với tinh thần nghiêm túc.
Theo ông, sức mạnh của quân đội không chỉ nằm ở vũ khí.
Mà còn nằm ở tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ của mỗi người lính.
Nếu ai cũng chọn nơi an toàn.
Nếu ai cũng tìm phần việc nhẹ nhàng.
Thì sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ chung.
Chính vì vậy, trong quân đội, mỗi người đều hiểu rằng nhiệm vụ nào cũng đáng trân trọng nếu được thực hiện bằng tất cả trách nhiệm.
Ông nhớ lại trận đánh tại điểm cao Xuân Sán năm 1984.
Đó là một nhiệm vụ hết sức khó khăn.
Đơn vị phải đối mặt với hỏa lực mạnh của đối phương và chịu nhiều tổn thất.
Dù vậy, không ai rời bỏ vị trí khi chưa có mệnh lệnh.
Tinh thần ấy đã được rèn luyện qua nhiều năm quân ngũ.
Sau khi trở về quê hương, ông vẫn giữ nguyên quan điểm ấy trong cuộc sống.
Theo ông, mỗi người đều có những nhiệm vụ khác nhau.
Người nông dân chăm lo đồng ruộng.
Người thầy truyền đạt tri thức.
Người cán bộ phục vụ Nhân dân.
Người công nhân lao động sản xuất.
Không có công việc nào là nhỏ nếu được thực hiện bằng tinh thần trách nhiệm.
Ông thường căn dặn con cháu rằng:
"Đừng chỉ nhận việc khi thấy dễ. Hãy học cách nhận trách nhiệm. Chính những việc khó sẽ giúp mình trưởng thành."
Đó là bài học mà ông đúc kết từ cuộc đời người lính.
Một bài học được rèn luyện qua những cuộc hành quân, những trận chiến và những năm tháng cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Đến hôm nay, khi đã rời xa chiến trường, ông Nguyễn Văn Nhuận vẫn tin rằng, tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ không chỉ là phẩm chất của người lính.
Đó còn là phẩm chất cần có của mỗi công dân trong thời bình.
Bởi mỗi thế hệ đều có những nhiệm vụ của riêng mình.
Thế hệ của ông đã cầm súng để bảo vệ độc lập, chủ quyền của đất nước.
Thế hệ hôm nay không còn đối mặt với bom đạn, nhưng vẫn có trách nhiệm học tập, lao động, sáng tạo và cống hiến để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh.
Theo ông, dù ở bất kỳ thời đại nào, khi mỗi người đều sẵn sàng nhận và hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, đất nước sẽ có thêm sức mạnh để phát triển.
Đó là điều giản dị nhưng sâu sắc mà cuộc đời quân ngũ đã dạy ông, và cũng là lời nhắn gửi ông muốn trao lại cho các thế hệ mai sau.


