KHI TỔ QUỐC GỌI TÊN

NHỮNG NGƯỜI BIỆT ĐỘNG GIỮA LÒNG SÀI GÒN – KHI TỔ QUỐC GỌI TÊN
Giữa một Sài Gòn hoa lệ, nơi những con đường đông đúc, những mái nhà tưởng như bình yên và cuộc sống đô thị vẫn tiếp diễn, đã từng tồn tại một cuộc chiến âm thầm mà khốc liệt. Ở đó, những người lính Biệt động Sài Gòn sống giữa lòng địch, ngày qua ngày giấu mình trong những căn nhà nhỏ, những hầm bí mật, những góc phố quen thuộc; ban ngày họ có thể là những người dân bình thường, nhưng khi nhiệm vụ đến, họ trở thành những chiến sĩ sẵn sàng bước vào nơi nguy hiểm nhất. Họ hiểu rằng mỗi lần lên đường là một lần đối diện với hiểm nguy, và có thể đó cũng là lần cuối cùng được nhìn thấy người thân.

Quân giải phóng, lực lượng biệt động, đặc công nhận nhiệm vụ và tuyên thệ trước giờ xuất kích Tổng tấn công Sài Gòn Xuân Mậu Thân 1968.
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, khi tiếng súng đồng loạt vang lên ở nhiều đô thị miền Nam, Sài Gòn trở thành một trong những địa bàn chiến đấu ác liệt. Những tổ, đội Biệt động nhận những nhiệm vụ đặc biệt khó khăn: đánh vào các mục tiêu quan trọng ngay giữa trung tâm thành phố, nơi đối phương bố trí lực lượng bảo vệ dày đặc. Họ không có những đoàn quân lớn phía sau, không có chiến hào rộng lớn để ẩn mình. Thứ họ có là lòng can đảm, sự bí mật, bất ngờ và niềm tin vào nhiệm vụ.

Bộ đội hành quân trong cuộc tấn công và nổi dậy mùa xuân năm 1968 .
Có những người đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Có những người ngã xuống ngay trên đường phố. Có những người bị thương, bị bắt sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ hoặc sau những giờ phút chống trả quyết liệt. Những bức ảnh tư liệu ghi lại cảnh các chiến sĩ Biệt động bị bắt giữa Sài Gòn vì thế luôn khiến người xem lặng người. Trong những khuôn mặt còn rất trẻ, trong ánh mắt bình tĩnh giữa vòng vây, người ta có thể cảm nhận được một phần của cuộc chiến mà sách vở đôi khi không thể kể hết. Đó là những con người biết rõ mình đang đứng ở đâu, biết phía trước là hiểm nguy, nhưng vẫn lựa chọn bước đi.
Có thể họ đã biết nếu bị phát hiện, cái giá phải trả sẽ vô cùng lớn. Nhưng nhiệm vụ đã giao, họ vẫn lên đường. Có những trận chiến chỉ kéo dài trong vài giờ, nhưng đối với người lính, từng phút giây đều có thể dài như vô tận. Tiếng súng vang lên giữa những con phố quen thuộc, những căn nhà bốc khói, những cánh cửa đóng kín, những người dân hoảng loạn tìm nơi tránh đạn. Giữa khung cảnh ấy, những chiến sĩ Biệt động vẫn chiến đấu. Họ không chỉ chiến đấu bằng vũ khí, mà bằng ý chí không chịu khuất phục. Và rồi, khi đạn đã cạn, khi con đường rút lui không còn, có người đã chọn ở lại chiến đấu đến cùng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Những người còn sống nhưng bị bắt cũng phải bước qua một thử thách khác – thử thách của sự giam cầm, tra hỏi và những ngày tháng không biết ngày trở về. Nhưng chiến tranh không chỉ được đo bằng thắng hay thua của một trận đánh. Có những giá trị nằm sâu hơn trong ký ức của con người: đó là lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần dám nhận lấy phần nguy hiểm về mình vì một niềm tin lớn hơn cuộc sống riêng. Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 là một dấu mốc đặc biệt của Chiến tranh Việt Nam và đã để lại những tranh luận, đánh giá khác nhau trong giới nghiên cứu về mục tiêu, kết quả và tác động của chiến dịch.

Hình ảnh 11 cô gái sông Hương là minh chứng sinh động về ý chí và sức mạnh của “thế trận lòng dân” .
Nhưng dù nhìn từ góc độ nào, không thể phủ nhận rằng những người trực tiếp tham gia chiến đấu đã phải đối diện với những hoàn cảnh vô cùng khốc liệt. Đằng sau mỗi bức ảnh chiến trường là một con người. Đằng sau một người lính bị bắt là một câu chuyện về những ngày tháng đã sống và chiến đấu trong hiểm nguy. Đằng sau một người nằm lại là một gia đình đã mất đi người con, người chồng, người cha. Và đằng sau những con phố Sài Gòn hôm nay là ký ức về một thời mà từng góc phố, từng căn nhà có thể trở thành chiến trường.
Có lẽ điều khiến chúng ta xúc động nhất khi nhìn lại những hình ảnh ấy không phải là sự khốc liệt của chiến tranh, mà là sự trẻ trung của những con người trong ảnh. Nhiều người khi ấy còn rất trẻ, mang trong mình những ước mơ rất bình thường: được sống, được yêu thương, được trở về quê nhà. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã gác lại những ước mơ riêng để bước vào nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Họ đi vào lòng Sài Gòn trong bóng tối, chiến đấu giữa ban ngày và có người mãi mãi không trở về.
Năm tháng đã trôi qua, những con phố năm xưa đã đổi thay, những tòa nhà mới mọc lên, Sài Gòn hôm nay nhộn nhịp và thanh bình. Nhưng nếu một ngày đứng giữa những con đường ấy và nhìn lại những bức ảnh cũ, chúng ta sẽ hiểu rằng dưới những con đường bình yên hôm nay từng có những bước chân của những người lính trẻ. Họ đã đi qua Sài Gòn bằng tất cả lòng can đảm của tuổi trẻ, để rồi có người trở về, có người nằm lại, có người mang theo ký ức chiến tranh suốt cả cuộc đời.
Những chiến sĩ Biệt động Sài Gòn vì thế không chỉ là những nhân vật của một trận đánh hay một chiến dịch. Họ là một phần ký ức của thành phố, một phần ký ức của chiến tranh và một phần ký ức không thể quên của lịch sử dân tộc.
Nhìn lại họ để hiểu hơn cái giá của chiến tranh, để biết trân trọng những con đường hôm nay không còn tiếng súng, những mái nhà hôm nay không còn phải che chắn trước bom đạn, và những buổi sáng bình yên mà chúng ta đang sống. Bởi phía sau mỗi ngày bình yên là những con người đã từng đi qua những ngày không bình yên. Và phía sau những bức ảnh cũ, dù thời gian có làm phai màu giấy ảnh, vẫn còn nguyên ánh mắt của những người lính trẻ – những con người đã từng đứng giữa lòng Sài Gòn, đối diện với hiểm nguy và lựa chọn chiến đấu vì điều mà họ tin là lớn hơn chính cuộc đời mình.



