Khi ý nghĩa không còn cần thiết
Anh từng sống để tìm ý nghĩa.
Mọi việc làm đều phải có lý do. Mọi lựa chọn đều cần được giải thích. Anh không chấp nhận sự vô nghĩa.
Nhưng càng tìm, anh càng thấy mọi ý nghĩa đều tạm thời.
Một điều hôm nay có ý nghĩa, ngày mai có thể không còn. Một mục tiêu từng quan trọng, sau đó trở nên xa lạ.
Anh bắt đầu nghi ngờ: có phải ý nghĩa không nằm trong sự vật, mà do con người đặt vào?
Nếu vậy, liệu có thể sống mà không cần gán ý nghĩa?
Một ngày, anh thử.
Anh đi bộ, không vì sức khỏe, không vì mục đích nào. Chỉ đi.
Anh ngồi, không để nghỉ, không để suy nghĩ. Chỉ ngồi.
Ban đầu, anh thấy trống rỗng.
Nhưng rồi, cảm giác ấy dần thay đổi.
Không còn nhu cầu phải hiểu.
Không còn áp lực phải giải thích.


