Bài viết

“KHO ĐẠN” TRÊN CHIẾC M113

Tây Ninh08/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế trên chiến trường Campuchia, chú Nguyễn Văn Quắn gắn bó với chiếc xe thiết giáp M113. Với chú, đó không chỉ là phương tiện hành quân hay chiến đấu, mà còn là nơi chứa đựng cả trách nhiệm, sự cảnh giác và sinh mạng của những người lính trên xe.

Chú Quắn nhớ lại, mỗi khi hành quân, bên trong chiếc M113 giống như một “kho đạn” di động. Trên xe được trang bị nhiều loại hỏa lực khác nhau để sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Có xe bố trí súng M50, M30; có xe mang thêm các loại súng chống tăng, súng bộ binh như AK, B40, B41, M79. Tùy từng xe và từng nhiệm vụ, hỏa lực có thể được bố trí khác nhau, nhưng điểm chung là lúc nào cũng phải trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Chiến trường Campuchia thời điểm ấy tuy đã bớt ác liệt hơn những năm đầu, nhưng hiểm nguy vẫn luôn rình rập. Địch có thể phục kích bất ngờ, có thể bắn B40, B41 từ ven đường, cũng có thể gài mìn ở những nơi bộ đội ta thường qua lại. Vì vậy, chiếc M113 không chỉ chở người lính đi qua các tuyến đường rừng, mà còn là lớp giáp che chở, là hỏa lực bảo vệ đoàn hành quân và các đơn vị bạn.

Mùa khô ở Campuchia, bụi đường rất khủng khiếp. Xe chạy qua là bụi cuốn lên mù mịt, bám trắng cả người lái, phủ lên súng ống, máy móc. Để tránh bụi làm kẹt đạn, anh em trên xe phải dùng tấm tăng bọc kín vũ khí. Nhưng bọc kín không có nghĩa là được phép chậm trễ. Khi gặp tình huống chiến đấu, pháo thủ và trưởng xe phải nhanh chóng giật tấm tăng ra, đưa súng vào tư thế sẵn sàng nổ súng.

Trước khi đi vào những vùng trọng điểm hoặc thực hiện nhiệm vụ thông đường, có lúc đơn vị cho dừng xe ở đoạn quy định để bắn thử các loạt đạn, kiểm tra tình trạng vũ khí. Với người lính thiết giáp, việc ấy rất quan trọng. Bởi trên chiến trường, nếu vũ khí bị kẹt, nếu hỏa lực không kịp phát huy đúng lúc, cả kíp xe và đoàn hành quân phía sau đều có thể gặp nguy hiểm.

Trên chiếc M113 ấy, mỗi người có một vị trí, một trách nhiệm riêng. Người lái như chú Quắn phải tập trung quan sát đường đi, điều khiển xe vượt qua rừng, trảng, cầu hỏng, bãi lầy. Trưởng xe và pháo thủ phải quan sát chung quanh, giữ hỏa lực trong tư thế sẵn sàng. Trong không gian chật hẹp của xe thiết giáp, mọi người phải hiểu ý nhau, phối hợp nhịp nhàng, bởi chỉ một khoảnh khắc sơ suất cũng có thể phải trả giá.

Nhắc lại chiếc M113, chú Quắn không kể bằng giọng khoa trương. Chú nhớ nó như một phần đời lính của mình: bụi bặm, nóng bức, đầy đạn dược, nhưng cũng là nơi che chở người lính giữa chiến trường. Cái “kho đạn” ấy theo chú qua những chuyến thông đường, những lần áp tải, những đoạn rừng đầy hiểm nguy và những ngày tháng không thể nào quên trên đất bạn Campuchia.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn