Khó khăn nghiệt ngã là vũ khí vô hình của người lính
Tháng 3.1985, tôi nhận nhiệm vụ Phó tham mưu trưởng Quân khu 2, phụ trách tác chiến mặt trận Vị Xuyên - Hà Tuyên. Khi đó, từ Thanh Thủy về TX.Hà Giang khoảng 20 km, nhưng từ Km 5 Thanh Thủy trở lên, rất ác liệt. Nhưng bộ đội ta rất ý chí quyết tâm, không ai đào ngũ, bỏ ngũ.

Khó khăn nghiệt ngã là vũ khí vô hình của người lính
Tháng 3.1985, tôi nhận nhiệm vụ Phó tham mưu trưởng Quân khu 2, phụ trách tác chiến mặt trận Vị Xuyên - Hà Tuyên. Khi đó, từ Thanh Thủy về TX.Hà Giang khoảng 20 km, nhưng từ Km 5 Thanh Thủy trở lên, rất ác liệt. Nhưng bộ đội ta rất ý chí quyết tâm, không ai đào ngũ, bỏ ngũ.
Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy
Có những điểm nóng như "Chốt Bốn hầm", ta và địch cách nhau chỉ 10 m. Các chiến sĩ chốt giữ ở đó chủ yếu là người Hà Nội. Khi tôi lên kiểm tra, anh em ôm chầm lấy thủ trưởng và nói: "Mọi người cứ nói chúng em là lính Hà Nội, là công tử, không thể chiến đấu được. Nhưng chúng em thề sẽ ở đây, chiến đấu tới cùng, không để 1 tấc đất của Tổ quốc rơi vào tay địch". Quả đúng như vậy. 5 năm liên tục chiến đấu, đơn vị không có chiến sĩ nào đào ngũ, rút lui. Các trận địa vẫn được giữ vững.
Sau trận phản kích ngày 12.7.1984 không thành công, ta bị tổn thất lớn. Bộ Quốc phòng cử đồng chí Nguyễn Hữu An lên làm Phó tư lệnh - Tham mưu trưởng thay cho đồng chí Lê Duy Mật. Sau thời gian cùng với thiếu tướng Hoàng Đan (người được Bộ cử lên làm cố vấn mặt trận) nghiên cứu tình hình, nhận thấy cán bộ, chiến sĩ có tâm lý mỏi mệt, các đồng chí đã phân tích rõ: "Do công tác bảo đảm (tiếp tế đạn dược, lương thực, nhất là nguyên vật liệu để củng cố hầm hào sau khi ta đã giành được điểm cao) không theo kịp trận đánh. Dẫn tới việc địch dùng hỏa lực mạnh bắn vào trận địa, thì ta không phòng ngự được".
Chính vì vậy, sau khi bàn bạc, trinh sát, chuẩn bị kỹ, Bộ Chỉ huy mặt trận đã quyết định chọn 1 điểm cao thích hợp để đánh vào cố giữ bằng được, nhằm giải tỏa tư tưởng bi quan và củng cố lòng tin cho cán bộ, chiến sĩ Vị Xuyên.
Sáng 31.5.1985, ta tổ chức tiến công điểm cao A6b. Chỉ trong vòng 1 giờ, ta giành được trận địa. Đồng thời lực lượng phía sau chuyển nguyên vật liệu lên củng cố công sự, bổ sung cho lực lượng chốt giữ. Liên tiếp 13 ngày đêm, địch tổ chức phản kích 21 lần nhưng không lấy lại được, mà còn thiệt hại nặng.
Đánh giặc thì đúng là khó khăn, nguy hiểm. Nhưng điều quan trọng nhất là ý chí quyết tâm, tinh thần quyết chiến quyết thắng, thông minh sáng tạo, tìm ra cách đánh phù hợp, thì kẻ địch mạnh đến đâu ta cũng có thể đánh thắng. Chính những khó khăn, nghiệt ngã trên chiến trường lại trở thành một thứ vũ khí vô hình mà hiệu quả của mỗi người lính, khi đối mặt với quân thù"...


