[Khoa GDMN] - Câu chuyện về Lý Thường Kiệt
Câu chuyện về Lý Thường Kiệt
Vào thế kỷ XI, nhà Tống ở phương Bắc chuẩn bị đưa quân xuống xâm lược Đại Việt. Đứng trước nguy cơ chiến tranh, triều đình nhà Lý giao cho Lý Thường Kiệt trọng trách chỉ huy quân đội.
Lý Thường Kiệt hiểu rằng nếu chỉ ngồi chờ quân địch tiến vào lãnh thổ thì quân ta sẽ rơi vào thế bị động.
Ông quyết định thực hiện một kế hoạch táo bạo: đánh trước để phá thế chuẩn bị của quân địch.
Quân Đại Việt tiến sang các căn cứ của nhà Tống ở Khâm Châu, Liêm Châu và Ung Châu. Sau khi phá được các kho tàng và căn cứ quân sự quan trọng, quân ta rút về nước.
Nhưng Lý Thường Kiệt biết rằng chiến tranh chưa kết thúc.
Quân Tống vẫn quyết tâm tiến xuống Đại Việt.
Ông cho xây dựng một phòng tuyến vững chắc bên bờ sông Như Nguyệt, ngày nay thuộc khu vực sông Cầu. Quân lính được bố trí thành nhiều lớp. Thành lũy được củng cố. Nhân dân vận chuyển lương thực, hỗ trợ quân đội.
Không lâu sau, quân Tống tiến đến.
Chúng tìm cách vượt sông nhưng liên tục gặp sự chống trả quyết liệt.
Ban ngày, quân Đại Việt giữ vững phòng tuyến. Ban đêm, các đội quân nhỏ bất ngờ tập kích khiến quân Tống mệt mỏi và hoang mang.
Có một đêm, trong doanh trại quân Tống bỗng vang lên những câu thơ mạnh mẽ. Người đời sau thường gọi đó là bài thơ Nam quốc sơn hà.
Những câu thơ khẳng định rằng đất nước này thuộc về người Việt và bất kỳ kẻ nào xâm phạm cũng sẽ phải nhận thất bại.
Quân Đại Việt càng chiến đấu càng thêm tự tin. Trong khi đó, quân Tống bị thiếu lương thực, bệnh tật và thương vong ngày càng nhiều.
Cuối cùng, quân Tống phải rút lui.
Lý Thường Kiệt đã bảo vệ được Đại Việt bằng một kế hoạch vừa táo bạo vừa thông minh.
Câu chuyện của ông cho thấy một vị tướng giỏi không chỉ biết cầm quân mà còn phải biết nhìn xa, chuẩn bị trước và hiểu rõ sức mạnh của mình.



