KHOA NGOẠI NGỮ_MẸ NGUYỄN THỊ THỨ - TỪ NGỌN ĐÈN DƯỚI HẦM BÍ MẬT ĐẾN TƯỢNG ĐÀI TRONG TRÁI TIM DÂN TỘC
MẸ NGUYỄN THỊ THỨ - TỪ NGỌN ĐÈN DƯỚI HẦM BÍ MẬT ĐẾN TƯỢNG ĐÀI TRONG TRÁI TIM DÂN TỘC
Trong dòng chảy của lịch sử, có những con người mà cuộc đời họ đã vượt thoát khỏi những định nghĩa thông thường để trở thành biểu tượng của cả một dân tộc. Nếu cần tìm một gương mặt đại diện cho sự chịu đựng kiên trung và đức hy sinh vô tận của người phụ nữ Việt Nam, có lẽ không một cái tên nào lay động lòng người hơn Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Câu chuyện của Mẹ không chỉ là một chương hồi về chiến tranh, mà là một bản trường ca về tình mẫu tử hòa quyện trong tình yêu Tổ quốc là một “câu chuyện thời hoa lửa” kết nối vĩnh cửu giữa quá khứ bi tráng và hiện tại thanh bình.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ, người con ưu tú của mảnh đất Điện Thắng, Quảng Nam, đã bước vào lịch sử không bằng những chiến công vang dội trên mặt trận, mà bằng sự tĩnh lặng đầy sức nặng bên những căn hầm bí mật. Ngược dòng thời gian về những năm tháng đất nước còn chia cắt, gian nhà nhỏ của Mẹ chính là một pháo đài thầm lặng giữa lòng địch. Trong tư duy của một học sinh giỏi quốc gia, ta không chỉ nhìn thấy ngôi nhà đó như một nơi trú ẩn, mà phải thấy đó là một “giao điểm tâm linh” giữa hậu phương và tiền tuyến. Dưới nền nhà của Mẹ là năm căn hầm bí mật, nơi Mẹ đã nuôi giấu bao lớp cán bộ, chiến sĩ. Phía trên, Mẹ vẫn thản nhiên quét sân, làm vườn dưới họng súng quân thù; nhưng phía dưới, nhịp tim của Mẹ hòa cùng nhịp thở của những người con cách mạng. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau bởi một tấm ván mỏng, nhưng đã được che chở bởi một bản lĩnh thép và một trái tim bao dung như biển cả.
Nỗi đau của Mẹ Thứ là một nỗi đau mang tầm vóc lịch sử. Chín người con trai, một người con rể và hai cháu ngoại, tất cả đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường khốc liệt. Chín lần tiễn con đi, chín lần hy vọng để rồi chín lần mẹ phải nuốt ngược nước mắt vào trong khi đón nhận những tấm bằng Tổ quốc ghi công. Có người mẹ nào trên thế giới này phải chịu đựng sự mất mát tận cùng đến thế? Lập luận về sự hy sinh của Mẹ không nằm ở những con số khô khốc, mà nằm ở sự “tận hiến”. Mẹ không chỉ hiến dâng những người con máu mủ, Mẹ đã hiến dâng cả tương lai, cả niềm vui tuổi già của mình để đổi lấy màu xanh cho cánh đồng độc lập. Mỗi nếp nhăn trên gương mặt Mẹ là một vết sẹo của lịch sử, mỗi hơi thở của Mẹ là một lời khẳng định về sức sống mãnh liệt của dân tộc Việt Nam.
Mối liên kết giữa quá khứ và hiện tại trong câu chuyện của Mẹ Thứ chính là sợi dây nhân văn bền chặt nhất. Ngày nay, khi đứng trước Tượng đài Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại Núi Cấm (Quảng Nam) nơi Mẹ là nguyên mẫu, chúng ta không thấy một khối đá hoa cương lạnh lẽo. Chúng ta thấy ở đó một cái ôm bao la của đất mẹ. Tượng đài sừng sững ấy chính là nhịp cầu nối liền ký ức của những năm tháng lửa đạn với khát vọng hòa bình của thế hệ hôm nay. Khi giới trẻ tiếp cận câu chuyện của Mẹ qua những thước phim ngắn hay các sản phẩm truyền thông số, đó chính là lúc giá trị của “thời hoa lửa” được chuyển hóa. Mẹ không còn là một nhân vật trong sách giáo khoa, Mẹ trở thành một “ngọn hải đăng” soi sáng đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”. Sự hy sinh của Mẹ nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình không phải là điều hiển nhiên, nó là món quà được dệt từ những sợi tơ thanh xuân của một thế hệ đã sẵn sàng ngã xuống.
Trách nhiệm của chúng ta, những thế hệ được thừa hưởng thành quả từ những nỗi đau của Mẹ, nỗi đau ấy không chỉ là sự tri ân bằng ngôn từ, mà phải bằng hành động. Nếu ngày xưa Mẹ Thứ giữ lửa dưới hầm bí mật, thì ngày nay chúng ta phải giữ lửa trong trí tuệ và khát vọng xây dựng đất nước. Sự tiếp nối chính là cách chúng ta sống sao cho xứng đáng với sự trống vắng trong trái tim Mẹ năm nào. Mỗi sản phẩm truyền thông, mỗi bài viết hôm nay phải là một nỗ lực để gương mặt Mẹ, nụ cười hiền hậu của Mẹ mãi mãi tỏa sáng trong tâm thức của giới trẻ, để lịch sử không bao giờ là quá khứ đóng kín mà luôn là động lực cho tương lai.
Khép lại câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ, ta thấy một vầng hào quang của sự nhẫn nại và đức hy sinh vĩnh cửu. Mẹ đã đi vào cõi vĩnh hằng để gặp lại những người con yêu dấu, nhưng dáng hình Mẹ sẽ còn mãi với non sông. Mẹ chính là “Hoa” nở giữa “Lửa”, là minh chứng hùng hồn nhất cho vẻ đẹp của tâm hồn Việt Nam: đau thương mà vĩ đại, bình dị mà phi thường. Xin được nghiêng mình kính cẩn trước Mẹ – người Mẹ của một dân tộc anh hùng, người đã biến cuộc đời mình thành một bài ca bất tử, sưởi ấm lòng người qua mọi thời đại.


