KHOA NGOẠI NGỮ_MẸ SUỐT – NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ GIỮA LÀN MƯA BOM BÃO ĐẠN (1)
MẸ SUỐT – NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ GIỮA LÀN MƯA BOM BÃO ĐẠN
Về với Bảo Ninh – mảnh đất gió Lào cát trắng của Quảng Bình – ta như trở lại với một thời khói lửa, nơi đã sinh ra và lưu giữ câu chuyện bất tử về một người phụ nữ bình dị mà phi thường: Mẹ Suốt. Tên của Mẹ đã trở thành một huyền thoại, một biểu tượng đẹp nhất của lòng dũng cảm và tình yêu nước của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Mẹ Suốt sinh ra trong nghèo khó, gắn đời mình với con đò nan trên dòng Nhật Lệ. Cuộc sống tưởng bình yên ấy lại bị chiến tranh xé toạc. Khi Mỹ mở rộng đánh phá miền Bắc, dòng sông hiền hòa bỗng trở thành trọng điểm bom đạn. Nhưng cũng chính nơi ấy, Mẹ Suốt đã làm nên kỳ tích – một người phụ nữ tay yếu chân mềm, ngày ngày chèo đò chở bộ đội, dân quân, vũ khí, đạn dược vượt sông ra chiến hào.
Người ta kể rằng, trên đầu là bom đạn, dưới chân là sóng dữ, nhưng cánh tay Mẹ không hề run. Mỗi nhịp chèo của mẹ như một nhịp tim của cả quê hương đang đập vì hòa bình. Dù kẻ thù rải bom xuống Nhật Lệ như trút, Mẹ vẫn gióng lên câu nói gan góc: “Bom có rơi thì mẹ chết trước, tụi con cứ ngồi yên!” Chính sự bình tĩnh ấy đã giúp biết bao chiến sĩ an toàn sang trận địa. Mẹ không phải là người cầm súng, nhưng Mẹ đã góp cả cuộc đời để nâng bước cho những người lính cầm súng đi chiến đấu.
Nhưng cuộc đời Mẹ Suốt không chỉ có hào hùng. Nó còn là câu chuyện của sự hy sinh lặng lẽ: một người mẹ nghèo, chồng mất sớm vì bom đạn, con cái tản mát, nhưng vẫn chọn đứng về phía Tổ quốc trong những năm tháng gian khó nhất. Năm 1968, sau một trận bom dữ dội, Mẹ đã ngã xuống khi vẫn còn đang chăm lo cho bến đò. Mẹ ra đi giữa chính nơi mình đã dành cả cuộc đời để chở che cho bao người khác. Ngày ấy, cả Bảo Ninh khóc thương. Cả miền Bắc cúi đầu tiễn đưa. Có người ví hình ảnh Mẹ Suốt đứng giữa làn nước bạc, mái tóc bay trong khói bom như ánh đuốc dẫn đường – một ngọn đuốc không bao giờ tắt.

Tượng đài Mẹ Suốt oai hùng cạnh dòng sông Nhật Lệ - Quảng Bình
Nhìn lại cuộc đời Mẹ Suốt, ta mới hiểu rằng những năm tháng “thời hoa lửa” của dân tộc không chỉ được viết nên bởi những người cầm súng, mà còn bởi những con người bình dị đã sống và hy sinh bằng tất cả tình yêu nước trong tim mình. Mẹ – một người phụ nữ nghèo, một mái đầu bạc sớm vì bom đạn – đã trở thành ngọn đuốc sáng soi đường cho biết bao thế hệ.


