Anh hùng Lực lượng vũ trang

KHOA NGOẠI NGỮ_NGUYỄN THỊ CHIÊN - NỮ ANH HÙNG “ TAY KHÔNG ĐÁNH GIẶC” (1)

Đồng Tháp14/06/2026Đoàn Trường Đại học Đồng Tháp (Đoàn Khoa Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN THỊ CHIÊN - NỮ ANH HÙNG “ TAY KHÔNG ĐÁNH GIẶC”

Với lòng câm phẫn chế độ thực dân, bà đã tự nguyện đến với cách mạng khi mới 16 tuổi, là một người nhanh nhẹn và có chí khí bà được các anh chị du kích giao cho nhiệm vụ rải truyền đơn kết hợp bảo vệ vòng ngoài cho các cơ sở bí mật của cách mạng, trinh sát phát hiện nơi ém quân của địch. Hoạt động du kích không chỉ hoạt động ban ngày mà còn mở rộng hoạt động vào ban đêm làm quen dần các loại vũ khí từ dao, kiếm, súng,..v.v cùng anh em nam giới tham gia phá hủy các đồn bốt của địch. Là một người chăm chỉ, bản lĩnh Bà được các chị em tín nhiệm bầu làm Tiểu đội phó rồi đến Tiểu đội trưởng. Năm 18 tuổi, Nguyễn Thị Chiên vinh dự được kết nạp vào Đảng

Trong kháng chiến chống Pháp từ năm 1946 - 1952 bà tham gia xây dựng kháng chiến ở 5 thôn xây dựng và chỉ huy đội du kích xã Tân Thuật đánh địch phá giao thông đường 39, phá tề, diệt và bắt nhiều địch. Trong trận đánh phối hợp với Đại đội 44, Tiểu đoàn 680, Đại Đoàn 320, đánh lính Âu Phi trên đường 39, Nguyễn Thị Chiên đã tay không bắt được tên quan hai Pháp, cùng Đại đội tấn công xóa sổ Tiểu đoàn thiện xạ lính Âu Phi. Từ đó, cái tên “Người phụ nữ tay không bắt giặc” được gắn liền với nữ du kích Nguyễn Thị Chiên.

Tháng 4 năm 1950 khi đưa cán bộ về hoạt động tại xã, bà bị địch bắt giam cầm hơn ba tháng. Giặt hết dụ dỗ đến tra tấn dã man, nhưng Bà vẫn căn rang chịu đau, kiên trung bất khuất không hề chịu đầu hang. Trong bài báo tại Đại Hội Toàn Quốc các chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu lần thứ Nhất bà cho biết: “Chúng tra tấn tôi hai giờ đồng hồ. Chúng hỏi tôi đồng chí Bí thư đâu. Tôi chỉ một mực nói rằng không biết, chỉ nhận có làm Trung đội trưởng đội nữ du kích xã. Chúng tra tấn tôi rất dã man, chúng đánh tôi nhiều trận, chúng dùng kìm, kẹp, chổi, đổ nước vào mồm tôi. Chúng lại dọa bắn tôi. Chúng bảo tôi là chúng đem tôi đi bắn và dụ dỗ tôi khai. Tôi đã định tâm, khi bị bắn chết thì hô “Hồ Chí Minh muôn năm”, “Đảng Cộng Sản Đông Dương thành công muôn năm”. Chúng đem tôi ra bờ sông, trói tôi, rồi dìm tôi xuống sông… Chúng bắn chỉ thiên một phát đạn để dọa tôi, nhưng tôi vẫn bình tĩnh, không khai gì hết…Lúc ấy tôi không nghĩ đến đời riêng của tôi.

Chúng thấy tôi không nói gì, chúng lại đưa tôi về. Chúng tra tấn nữa, không ăn thua, chúng lại giam tôi vào một cái buồng. Một mình tôi bâng khuâng ở trong cái buồng. Chân tôi bị cùm vào cái cùm lim…

Bọn giặc giam tôi một ít lâu, chúng không tìm được tài liệu gì. Chúng đành phải thả tôi ra, rồi bắt tôi ba ngày một lần phải lên trình diện và phải báo cáo cho chúng biết những kho thóc, muối của Chính phủ và những chỗ cán bộ ta trú ẩn.” Đó không chỉ là sự thể hiện bản lĩnh của người nữ du kích gan dạ, kiên trung bất khuất không hề khai báo đầu hàng, chị tiêu biểu cho tinh thần bất khuất trước quân thù, tinh thần hy sinh tính mạng để bảo vệ dân, bảo vệ Đảng, bảo vệ chính quyền, không nản trước sự uy hiếp của giặc

Ngay sau khi được thả tự do, Bà tiếp tục hoạt động Du kích Chị nói: “tôi tìm đến nhà các chị em. Lúc đầu tôi chưa nói đến công tác vội, tôi cố động viên tinh thần các chị em. Thấy chị nào hăng hái tôi mới giao công tác. Tôi bố trí từng tổ nhỏ 5, 3 người một. Các tổ lúc đầu không biết nhau. Về sau tôi có họp các trưởng tổ để cho các chị em tin tưởng hơn. Tôi tổ chức được tất cả 375 người trong xã tôi. Tôi thảo luận với các chị em rồi ấn định nhiệm vụ cho các chị em là ngày ngày viên tiêu canh gác. Nếu thấy bóng địch tiến về xã thì báo hiệu giây chuyền để cho thanh niên lẩn tránh, khỏi bị giặc bắt. Về sau, tôi lại đề nghị với Ban Chỉ huy cho tôi tổ chức một trung đội du kích. Các đồng chí lúc đầu ngần ngừ, nhưng thấy tôi quyết tâm nên các đồng chí đồng ý. Tôi tập hợp được hơn 100 chị em có tinh thần, rồi tôi huấn luyện chị em về cách đánh du kích, đánh mìn và lựu đạn. Sau khi có đội du kích thì công tác chạy hơn. Việc viên tiêu canh gác làm được chủ đạo. Ngoài ra, chúng tôi lại đào được 51 chiếc hầm bí mật, trong số đó có 3 chiếc hầm tiếp tân. Nhiều đoàn thể đã đến nhờ họp ở hầm đó. Tháng Giêng năm 1951 tôi tổ chức một kỳ học tập về phê bình và tự phê bình cho các chị em, trong thời gian 15 đêm.”

Khi Đảng, Chính phủ phát động phong trào thi đua sản xuất lập công, đề cao chiến sĩ, chị cùng các chị em du kích đã hang hái tham gia và đạt nhiều kết quả. Tháng 10/1951, trong trận phục kích đánh địch trên đường 39, Trung đội du kích của chị phối hợp với bộ đội địa phương đã xông lên hoàn thành nhiệm vụ, địch giơ tay xin hàng, trung đội địch bị chết 2, bị thương 7, ta bắt sống nhiều tên địch và thu toàn bộ vũ khí địch. Riêng chị Chiên đã bắn bị thương một số và bắt sống 3 tên.

Đầu năm 1952, trung đội du kích của Bà được giao nhiệm vụ đánh vào một bốt An Bồi, với vai trò quân báo, thương binh và thu dọn chiến trường, chị cùng trung đội du kích đã phối hợp với bộ đội địa phương tiêu diệt địch, hoàn thành nhiệm vụ được giao, trận này ta bắt sống 52 tên, giết 3 tên, bắn bị thương 7 tên, thu được 1 moc-chi-ê, 2 trung liên, 3 tiểu liên, nhiều súng trường, đạn dược, quân trang quân dụng. Kiểm điểm trận đánh, Ban Chỉ huy khen Bà đã chiến đấu gan dạ, bình tĩnh, đã đưa được thương binh ra ngoài trong khi địch bắn rát, đã khám phá được súng đạn của địch và được khen thưởng.

Với thành tích chiến đấu của mình, . Nguyễn Thị Chiên đã được tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Ba, Huân chương Chiến công hạng Nhất, hai Huân chương Kháng chiến hạng Nhất. 1- 5-1952, Nguyễn Thị Chiên vinh dự là đại biểu nữ du kích duy nhất được chọn đi báo cáo điển hình tại Đại hội Toàn quốc các chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu lần thứ Nhất tổ chức tại Việt Bắc (từ 30/4 đến 6/5/1952). Với những đóng góp của mình Bà Nguyễn Thị Chiên được Nhà Nước phong tặng danh hiệu Lực Lượng Vũ Trang Nhân Dân khi mới 22 tuổi.

Lý giải cho những thành tích của mình, trước Đại hội, Nguyễn Thị Chiên chia sẻ“Sở dĩ tôi lập được những thành tích trên là vì: Đảng đã giáo dục tôi, các đồng chí trong Chi bộ đã dìu dắt tôi, bảo ban tôi, giúp đỡ tôi, chính quyền nâng đỡ tôi, khuyến khích tôi. Tôi lại luôn luôn học tập được lời dạy bảo của Bác. Trong công tác tôi luôn luôn nhớ lời Bác. Tôi lại được quần chúng nhân dân tín nhiệm, tin cậy ở tôi và luôn luôn phê bình tôi.

Tôi xin nhớ ơn Đảng, Chính phủ, Mặt trận nhân dân. Tôi nhớ ơn Bác. Tôi hứa sẽ tiếp tục chiến đấu đến cùng chống bọn giặc cướp nước và sẽ dìu dắt các chị em đồng đội thi đua hăng hái, lập nhiều công để cũng thành chiến sĩ như tôi”.

Đại hội toàn quốc các chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu đã nhiệt liệt chào mừng thành tích chị. Tại Đại hội, Nguyễn Thị Chiên đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng một khẩu súng lục của Người, Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên bố: Cháu Chiên ước mong được một khẩu súng lục để chiến đấu, Bác thay mặt Chính phủ và đoàn thể sẽ cho cháu một khẩu súng lục”. Đây là một phần thưởng cao quý không phải chiến sĩ nào cũng đạt được, điều này đã thỏa mong ước cháy bỏng của người du kích ở quê hương “ Tiếng Trống Tiền Hải”, Bà từng chia sẽ: “Đi thì đinh ninh mong mỏi làm sao được gặp Bác Hồ. Tôi để bụng phải nhớ hết tất cả những lời Bác căn dặn để khi trở về sẽ báo cáo với anh em trong đơn vị. Nhưng đến khi gặp Bác Hồ chỉ kịp thốt lên: Bác! Bác! thế là tôi khóc. Không hiểu giặc tra tấn dã man như thế tôi không khóc,vậy mà đặc biệt sao thấy Bác là tôi khóc. Khóc nhòe hết cả hai mắt. Mà đã khóc là trôi hết mọi suy nghĩ. Sau tôi trấn tĩnh lại, không khóc. Từ đó bắt đầu những lời Bác dặn tôi mới nhớ kỹ được.”. Khi viết bài Người Cán Bộ Cách Mạng bút danh C.B, Hồ Chủ Tịch nhắc đến bà: “Nữ anh Hùng Du kích Nguyễn Thị Chiên mấy lần bị giặc bắt và tra tấn sống đi chết lại nhưng khôn hề lộ bí mật, mỗi lần thoát khỏi tay địch, hoạt động càng thêm hăng”. Với những phẩm chất cao quý, Bà được Bác trao tặng tám chữ vàng “ Anh Hùng - Bất Khuất - Trung Hậu - Đảm Đang”

Từ sau Đại hội anh hùng và chiến sĩ thi đua toàn quốc anh hùng Nguyễn Thị Chiên được cử tham gia Đoàn đại biểu đi dự đại hội Hòa Bình Châu Á - Thái Bình Dương tại Bắc Kinh Trung Quốc Đại hội Hòa Bình Thế Giới tại Viên - Áo. Khi về nước sau ngày giải phóng thủ đô với kinh nghiệm tổ chức và triển khai lực lượng du kích địa phương Bà đã được giao nhiệm vụ phụ trách và quản lý dân quân 4 huyện ngoại thành tại Hà Nội, trong công tác mới và đã gặp ông Vũ Anh Tài cán bộ Sư đoàn 320 Bà và Ông đã nên duyên sinh được một người con gái và đây cũng là người con duy nhất của họ. Đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ ông đi biền biệt bà ở lại vừa công tác vừa nuôi con sau nhiều năm Tổng cục Chính trị Quân khu Thủ đô bà Nguyễn Thị Chiên về hưu với quân hàm trung tá năm 1984 và thương tật hạng 4/4. Ngày mùng 1 tháng 6 năm 2016, nữ Anh Hùng Nguyễn Thị Chiên đã qua đời tại bệnh viện đa khoa Đức Giang Long Biên Hà Nội.

Quê hương Thái Bình tự hào sinh ra nữ anh hùng Quân đội nhân dân Việt Nam đầu tiên trong thời đại Hồ Chí Minh – Nguyễn Thị Chiên, là tấm gương tiêu biểu về người phụ nữ Việt Nam phát huy truyền thống bất khuất của các thế hệ cha anh chống giặc ngoại xâm và giữ nước trong lịch sử dân tộc Việt Nam với những phẩm chất cao quý mà Bác Hồ đã trao tặng “Anh hùng - Bất khuất - Trung hậu - Đảm đang”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn