Khoảng Lặng Bên Bờ Suối
Vào năm 1972 tại chiến trường Quảng Trị khốc liệt, Văn - một anh bộ đội giải phóng bị thương - vô tình chạm mặt một người lính đối phương cũng đang bị thương nặng bên bờ một con suối nhỏ. Thay vì nổ súng tàn sát nhau theo bản năng chiến đấu, cả hai đã chọn cách dừng lại. Văn dùng chiếc mũ cối của mình múc nước suối cho đối phương uống, và người lính kia cũng chia sẻ lại chút lương khô ít ỏi còn sót lại. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, hành động sẻ chia thầm lặng ấy đã thắp sáng
Đó là những ngày cuối năm 1972, chiến trường Quảng Trị đẫm máu và khói súng. Cả hai bên đều kiệt quệ sau những trận giáp lá cà giành giật từng tấc đất.
Văn – một anh bộ đội giải phóng – bị lạc đơn vị sau một trận pháo kích dữ dội. Anh lảo đảo bước đi trong rừng với một bên cánh tay đẫm máu, khát cháy cổ. Khi tìm được đến một con suối nhỏ, Văn sững sờ nhận ra ở bờ bên kia cũng có một người lính đối phương đang ngồi bệt dưới đất. Người lính kia cũng bị thương nặng ở chân, bộ quân phục rằn ri rách bươm.Bốn mắt nhìn nhau. Theo phản xạ tự nhiên của bản năng sinh tồn, cả hai cùng run rẩy đưa tay quờ lấy khẩu súng đeo bên sườn.Nhưng rồi, không ai nổ súng.Cánh tay bị thương của Văn buông thõng, còn người lính bên kia thì kiệt sức rơi súng xuống đất. Giữa họ không có tiếng thét xung phong, không có thù hận dâng trào, chỉ có hai tấm thân tàn tạ, đói khát và cận kề cái chết.Người lính bên kia nhìn chằm chằm vào dòng nước suối trong vắt, khẽ thều thào bằng giọng miền Nam đặc sệt: "Nước... cho tui xin miếng nước...".Văn lặng đi một giây, rồi anh gật đầu. Anh quỳ xuống, dùng chiếc mũ cối của mình múc một mũ đầy nước suối. Thay vì uống trước, anh đặt chiếc mũ cối đầy nước lên một phiến đá lớn nhô ra giữa dòng suối nhỏ hẹp – ranh giới tự nhiên giữa hai người.Văn lùi lại. Người lính miền Nam bò tới, run rẩy bưng chiếc mũ cối lên uống một hơi cạn sạch. Anh ta nhìn Văn, khẽ gật đầu thay cho lời cảm ơn rồi tháo chiếc bi-đông rỗng tuếch bên hông mình, đổ vào đó một ít lương khô còn sót lại đặt lên phiến đá trả lễ.Họ cùng ngồi đó, mỗi người một bên bờ suối, chia nhau những giọt nước mát và chút lương thực ít ỏi. Không ai nói với ai câu nào về chiến tranh, về lý tưởng. Họ chỉ là hai con người bằng xương bằng thịt đang cố níu giữ lấy hơi tàn.Khoảng lặng kỳ diệu ấy kéo dài chưa đầy nửa tiếng. Từ xa, tiếng xích xe tăng và tiếng súng lại rộ lên. Cả hai giật mình hiểu rằng thực tại tàn khốc đã quay trở lại.Họ nhìn nhau lần cuối. Người lính miền Nam chống cành cây lết về phía rừng rậm. Văn cũng ôm cánh tay đau, gượng dậy đi về hướng ngược lại. Họ đã tha mạng cho nhau, hay đúng hơn, họ đã cùng nhau thắp lên một đốm sáng nhân tính nhỏ nhoi giữa đêm đen của cuộc chiến.



