Khoảng lặng sau tiếng súng
Ngày hòa bình, tiếng súng im bặt. Nhưng trong lòng nhiều người, chiến tranh chưa kết thúc. Quang, một cựu chiến sĩ, trở về làng, sống lặng lẽ, ít nói. Ban đêm, ông hay giật mình vì mơ thấy bom rơi.
Mỗi sáng, ông ra bờ sông ngồi rất lâu. Có người hỏi ông nghĩ gì, ông chỉ đáp: “Nghe nước chảy để biết mình còn sống”. Dòng sông ấy từng chứng kiến ông tiễn đồng đội qua chuyến đò cuối cùng.
Nhiều năm sau, Quang tham gia kể chuyện truyền thống cho lớp trẻ. Ông không kể chiến công, chỉ kể về nỗi sợ, sự mất mát, và giá trị của hòa bình. Lũ trẻ nghe xong, lặng đi.
Khoảng lặng sau tiếng súng chính là nơi những câu chuyện hoa lửa tiếp tục sống – không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ trong ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh.



