Khoảng sân đầy nắng (1)
Khoảng sân nhỏ trước nhà luôn ngập nắng vào mỗi buổi trưa.
Ngày nhỏ, đó là nơi anh chơi đùa. Những trò chơi đơn giản, nhưng đầy tiếng cười.
Lớn lên, anh rời đi.
Khi trở lại, khoảng sân vẫn vậy, nhưng không còn ai chơi.
Anh đứng đó, nhìn nắng rơi mà nhớ lại những ngày đã qua.
Anh nhận ra, thời gian không lấy đi nơi chốn, mà lấy đi con người.
Nhưng ký ức vẫn còn.
Và chính ký ức làm cho khoảng sân ấy không bao giờ trống.



