Khoảng trống không thể gọi tên
Họ ngồi lại sau một ngày dài.
Không ai nói nhiều.
Không ai kể lại.
Chỉ là một sự im lặng kéo dài.
Anh nhìn xung quanh.
Mọi người vẫn đủ.
Không thiếu ai rõ ràng.
Nhưng anh cảm thấy
có một khoảng trống.
Không nhìn thấy.
Không xác định được vị trí.
Nhưng rất rõ.
Như một thứ gì đó vừa biến mất
mà không để lại dấu vết.
Anh cố tìm.
Không bằng mắt.
Mà bằng cảm giác.
Nhưng không thấy.
Chỉ có một sự thiếu vắng lan dần.
Từ từ.
Âm thầm.
Và không thể dừng lại.
Anh ngồi yên.
Không hỏi.
Không chia sẻ.
Vì anh biết—
điều đó không thuộc về một người,
mà thuộc về tất cả.
Và chính vì thế,
không ai có thể gọi tên nó.


