Khoảnh khắc bộ đội đặt chân lên bờ an toàn
Sau quãng đường lội suối tránh bom, khoảnh khắc bộ đội đặt chân lên bờ an toàn là giây phút không tiếng reo mừng nhưng đầy xúc động. Đó là lúc người làng và người lính cùng thở phào trong im lặng, biết rằng một chặng nguy hiểm đã qua.
Khoảnh khắc không ai nói thành lời
Không có tiếng hò reo.
Không có cái bắt tay mạnh.
Khi bộ đội đặt chân lên bờ,
mọi thứ đều rất khẽ.
“Im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình,”
ông Nguyễn Văn Tĩnh nhớ lại.
Bàn chân chạm đất
Từ nước lạnh bước lên bờ đất khô
là một cảm giác rất rõ.
“Đặt chân lên là biết mình qua rồi,” ông nói.
Nhưng chưa ai dám thở mạnh.
Người lên trước không quay lại ngay
Người đầu tiên lên bờ
không quay lại liền.
Phải đứng nép vào bụi.
Nhường chỗ cho người sau.
“Không được chen,” ông Tĩnh kể.
Có người đứng không vững
Sau nhiều giờ lội nước,
có người run chân.
Người làng đỡ lấy.
Không kéo mạnh.
“Chỉ giữ cho khỏi ngã,” ông nói.
Ánh mắt gặp nhau trong tối
Không cần nói.
Chỉ một cái nhìn.
“Là hiểu: qua rồi,” ông Tĩnh kể.
Ánh mắt đó rất nhanh,
nhưng nhớ rất lâu.
Không ai bước lên cùng lúc
Lên bờ phải theo thứ tự.
Mỗi người cách nhau vài bước.
“Sợ dồn lại dễ lộ,” ông nói.
Đặt ba lô xuống là nhẹ hẳn
Có người đặt ba lô xuống bờ
một giây.
Chỉ một giây thôi.
“Nhẹ cả người,” ông Tĩnh nhớ.
Rồi lại khoác lên vai, đi tiếp.
Người làng kiểm tra rất nhanh
Ai trầy xước.
Ai mệt.
Ai ướt quá.
“Nhìn cái là biết,” ông nói.
Không hỏi han dài dòng.
Chưa an toàn hoàn toàn
Lên bờ chưa phải hết nguy hiểm.
Vẫn phải men theo lối kín.
“Qua suối chỉ là qua một cửa,” ông Tĩnh nói.
Có đêm máy bay quay lại
Có lúc vừa lên bờ
thì nghe tiếng máy bay vòng lại.
Cả đoàn lập tức tản ra.
“Không ai kịp mừng,” ông kể.
Khoảnh khắc thở ra đầu tiên
Chỉ khi đi sâu vào lối kín,
mọi người mới dám thở ra.
“Lúc ấy mới thấy người mình nóng lên,” ông nói.
Không ai ngoái lại nhìn suối
Đi rồi là đi.
Không ngoái lại.
“Nhìn lại dễ yếu lòng,” ông Tĩnh nói nhỏ.
Người làng ở lại bờ
Bộ đội đi xa dần.
Người làng ở lại.
Đứng thêm một lúc.
“Chờ xem có ai quay lại không,” ông kể.
Bờ suối trở về yên tĩnh
Nước chảy như cũ.
Không dấu vết.
Như chưa từng có ai qua.
Nhưng ký ức thì còn đó.
Giây phút nhỏ, ý nghĩa lớn
Khoảnh khắc bộ đội đặt chân lên bờ
chỉ kéo dài vài giây.
Nhưng với người trong cuộc,
đó là ranh giới giữa mất và còn.
Ký ức không cần tiếng súng
Chiến tranh không chỉ là trận đánh.
Có những khoảnh khắc
không tiếng súng
mà vẫn căng thẳng đến nghẹt thở.
Và người làng Hưng Yên
đã đứng ở đó,
chứng kiến,
giữ im lặng,
để bộ đội được an toàn.



