Khoảnh khắc đoàn tụ dưới mái nhà sau ngày trở về
Đoạn hồi ký kể lại khoảnh khắc người lính trở về nhà, mang theo quà cho con gái trong ngày đoàn tụ. Trong không khí ấm áp, ông ôm con vào lòng, xúc động nhìn lại những năm tháng xa cách. Người vợ đứng bên cạnh trong niềm hạnh phúc lặng lẽ, tạo nên khung cảnh gia đình sum vầy sau chiến tranh. Lời nhắc vào nhà khi trời sắp tối càng làm nổi bật sự bình yên và ấm cúng của giây phút đoàn tụ.
Khoảnh khắc đoàn tụ dưới mái nhà sau ngày trở về
Tôi mở ba lô, lấy ra một con búp bê nhỏ cùng vài gói kẹo rồi đặt vào tay con gái. Đôi mắt đứa trẻ sáng lên, rụt rè nhưng đầy thích thú khi nhận món quà đầu tiên từ bố sau bao năm xa cách.
Phương đứng tựa cửa nhìn hai bố con tôi, đôi mắt long lanh, miệng khẽ nở nụ cười mãn nguyện. Trong ánh nhìn ấy là bao năm chờ đợi, là niềm vui lặng lẽ nhưng trọn vẹn của một người vợ sau những tháng ngày xa cách và lo âu.
Tôi vẫn ôm con gái trong lòng, tay nhẹ nhàng vân vê từng sợi tóc tơ óng mượt, lòng bồi hồi, ngẩn ngơ. Mới ngày nào, khi tôi lên đường vào Nam chiến đấu, con còn đỏ hỏn trong vòng tay mẹ, vậy mà giờ đã lớn khôn thế này…
Đang miên man trong dòng suy nghĩ, giọng Phương khẽ cắt ngang:
Thôi hai bố con vào nhà đi chứ, cứ ngồi mãi ngoài sân ư? Trời sắp tối rồi.
Câu nói giản dị ấy như kéo tôi trở về hiện tại. Tôi bế con đứng dậy, cùng Phương bước vào nhà, khép lại một buổi chiều đoàn tụ bình yên sau những năm tháng dài chiến tranh xa cách.



