Cựu chiến binh

KHOẢNH KHẮC ĐỔI CA

Ông Nguyễn Hòa, còn được gọi là Nguyễn Hùng, sinh năm 1956 sinh ra và lớn lên tại Xuân Quý, Tam Thăng, Tam Kỳ Quảng Nam (nay thuộc phường Bàn Thạch, thành phố Đà Nẵng). Ông lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa đi qua chiến tranh, khi niềm vui thống nhất năm 1975 còn chưa kịp lắng lại thì cuộc sống mới với muôn vàn khó khăn đã bắt đầu.

Đà Nẵng03/05/2026Nguyễn Thị Thu Sương (Lê Quý Đôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1976, ông theo gia đình đi xây dựng kinh tế mới tại thôn 6, xã Tiên Minh huyện Tiên Phước Quảng Nam, ông sớm nếm trải cái nghèo, cái vất vả của vùng đất còn hoang sơ. Nhưng chính những năm tháng ấy đã hun đúc trong ông ý chí và khát vọng được cống hiến.

Năm 1978, khi vừa đủ tuổi, ông làm đơn xin nhập ngũ. Lúc đầu, xã đội không đồng ý vì ông là con trai một, lại còn quá trẻ. Nhưng ông không lùi bước. Ông kiên quyết viết đơn nhiều lần, bày tỏ mong muốn được đứng vào hàng ngũ quân đội, được góp phần bảo vệ Tổ quốc. Cuối cùng, quyết tâm ấy đã được chấp nhận.

Ông được biên chế về đơn vị thuộc Quân khu V tại Đà Nẵng. Sau khoảng hai tháng huấn luyện, chưa kịp quen hết nếp sinh hoạt quân ngũ, ông đã được điều sang chiến trường Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế. Khi ấy, chiến tranh nơi đất bạn vẫn còn khốc liệt, và những người lính trẻ như ông lại tiếp tục bước vào một cuộc chiến mới.

Nhiệm vụ của ông là canh gác bảo vệ đơn vị – công việc tưởng chừng lặng lẽ nhưng luôn tiềm ẩn hiểm nguy. Những đêm dài nơi đất lạ, giữa không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió và những âm thanh mơ hồ từ xa, người lính phải luôn căng mình cảnh giác. Chỉ một phút lơ là cũng có thể trả giá bằng mạng sống.

Trong suốt quãng đời quân ngũ, có một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên.

Đó là một đêm tối, ca gác của ông vừa kết thúc. Ông rời vị trí, nhường lại cho đồng đội vào thay ca. Mọi thứ diễn ra bình thường như bao lần khác. Nhưng chỉ vài giây sau khi đổi vị trí, một tiếng súng vang lên xé tan màn đêm.

Người đồng đội vừa bước vào vị trí gác… đã trúng đạn. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Không ai kịp phản ứng. Đồng đội của ông ngã xuống ngay tại chỗ, không kịp nói một lời. Khoảng cách giữa sự sống và cái chết lúc ấy… chỉ là vài giây ngắn ngủi.

Ông đứng lặng. Nếu chậm hơn một chút, nếu đổi ca muộn hơn một bước… có lẽ người nằm xuống hôm đó chính là ông.

Từ giây phút ấy, ông hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết sự mong manh của đời người lính. Chiến tranh không chỉ là những trận đánh lớn, mà còn là những khoảnh khắc bất ngờ, nơi số phận có thể đổi thay trong tích tắc.

Nỗi ám ảnh về đêm hôm đó theo ông suốt nhiều năm sau. Không phải là nỗi sợ, mà là nỗi đau – đau vì mất đi một người đồng đội, đau vì mình còn sống, và đau vì chiến tranh đã cướp đi quá nhiều sinh mạng.

Ông tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ cho đến năm 1982 thì xuất ngũ, trở về quê hương. Trở lại thôn 6, xã Tiên Minh, ông lập gia đình, xây dựng cuộc sống mới. Cuộc đời dần trở nên bình yên hơn, nhưng những ký ức chiến tranh vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí.

Có những đêm yên tĩnh, ông vẫn nhớ lại khoảnh khắc đổi ca năm ấy. Một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đã để lại dấu ấn cả đời.

Ông Nguyễn Hòa – người lính năm xưa – không phải là người kể nhiều về chiến công của mình. Nhưng chính những gì ông đã trải qua, những mất mát và nỗi đau âm thầm ấy, đã nói lên tất cả.

Đó là câu chuyện của một thế hệ đã đi qua chiến tranh, mang theo trong mình không chỉ vinh quang, mà còn là những ký ức không thể nào quên. Và từ những ký ức ấy, người ta càng hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn