Khoảnh Khắc Húc Đổ Cổng Dinh Và Khát Vọng Hòa Bình
Sáng ngày 30/4/1975, Sài Gòn nắng rực rỡ. Chiếc xe tăng 843 của tôi dẫn đầu mũi đột kích tiến thẳng về hướng Dinh Độc Lập. Trong đầu tôi lúc đó không có khái niệm sợ hãi, chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Phải cắm bằng được lá cờ này lên nóc dinh kẻ thù". Khi thấy cánh cổng thép sừng sững hiện ra, tôi ra lệnh cho lái xe húc thẳng. Tiếng sắt thép va vào nhau chát chúa, cánh cổng đổ sụp, mở toang con đường vào sào huyệt cuối cùng của chính quyền Sài Gòn.
Tôi cầm lá cờ, chạy bộ thật nhanh lên các tầng lầu. Khi lên đến sân thượng, tôi hạ lá cờ ba sọc xuống và kéo lá cờ giải phóng lên. Nhìn lá cờ tung bay giữa bầu trời thành phố, tôi lặng người đi. Phía dưới sân dinh, đồng đội tôi reo hò, ôm chầm lấy nhau. Có những người lính vừa bước ra khỏi xe tăng, mặt còn lấm lem khói súng và dầu mỡ, đã quỳ xuống hôn lên mặt đất.
Chiến tranh kết thúc lúc 11 giờ 30 phút. Không còn tiếng pháo, không còn tiếng bom. Một sự im lặng thiêng liêng bao trùm trong giây lát trước khi bùng nổ thành niềm vui vỡ òa của hàng triệu người dân. Câu chuyện số 100 này là biểu tượng của sức mạnh dân tộc, là lời khẳng định rằng: Sau bao nhiêu năm chia cắt và hy sinh, khát vọng hòa bình đã toàn thắng. Chúng tôi chiến đấu không phải để tiêu diệt, mà để đoàn tụ.



