Khoảnh khắc không thể quên
Có những trận pháo kích kéo dài tưởng như không dứt. Đất đá tung lên, khói bụi phủ kín trận địa. Người lính vừa phải giữ vững vị trí chiến đấu, vừa tìm cách cứu thương binh và bảo vệ đồng đội.
“Tôi còn sống trở về, nhưng một phần tuổi trẻ và những người đồng đội của tôi đã nằm lại nơi ấy…”
Nhắc đến những năm tháng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, giọng CCB Nguyễn Văn Hùng chậm lại. Đôi mắt người cựu binh đã ngoài sáu mươi tuổi vẫn ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm.
Ông sinh ra và lớn lên ở huyện Lục Yên, tỉnh Yên Bái. Tuổi trẻ của ông cũng như bao thanh niên cùng thời, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Sư đoàn 356, đơn vị trực tiếp chiến đấu trên mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang.
Những ngày đầu đặt chân lên chiến trường, ông không thể hình dung được sự khốc liệt mà mình sắp phải đối mặt.
Vị Xuyên khi ấy là một chiến trường đặc biệt ác liệt. Những quả đồi đá tai mèo, những vách núi dựng đứng, từng mét đất đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả sự hy sinh của người lính.
Trong ký ức của ông Hùng, cao điểm 1508 luôn là một địa danh không thể nào quên.
Đó không chỉ là một điểm cao trên bản đồ tác chiến, mà còn là nơi ông và đồng đội đã trải qua những ngày tháng sinh tử.
Có những trận pháo kích kéo dài tưởng như không dứt. Đất đá tung lên, khói bụi phủ kín trận địa. Người lính vừa phải giữ vững vị trí chiến đấu, vừa tìm cách cứu thương binh và bảo vệ đồng đội.
“Có lúc anh em chỉ kịp nhìn nhau, động viên một câu rồi lại lao vào vị trí. Ai cũng hiểu rằng phía trước là hiểm nguy, nhưng không ai nghĩ đến chuyện bỏ vị trí”, ông kể.
Khoảnh khắc không thể quên
Trong một trận chiến đấu bảo vệ trận địa tại khu vực cao điểm 1508, hỏa lực đối phương dội xuống dữ dội.
Giữa tiếng nổ rung chuyển núi rừng, ông Hùng cùng đồng đội bám chặt trận địa.
Một loạt đạn pháo bất ngờ trút xuống rất gần vị trí của đơn vị.
Ông chỉ nhớ một tiếng nổ cực lớn.
Sau đó là cảm giác đau buốt đến tê dại.
Khi tỉnh lại, ông nhận ra mình đã bị thương rất nặng. Một bên chân không còn nguyên vẹn. Máu chảy nhiều, cơ thể gần như kiệt sức.
Nhưng điều khiến ông ám ảnh nhất không phải là vết thương của mình.
Ngay bên cạnh ông, những người đồng đội từng cùng ăn, cùng ngủ, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc… đã không còn nữa.
Có người mới hôm trước còn cười nói, kể chuyện quê nhà. Có người còn hẹn ngày hòa bình sẽ cùng nhau trở về quê, thăm cha mẹ, cưới vợ, làm ruộng.
Những lời hẹn ấy mãi mãi không thành.
“Lúc ấy tôi chỉ mong mình sống được để còn nhớ tên các anh. Tôi nghĩ, nếu mình sống mà quên đồng đội thì có lỗi với họ lắm”, ông Hùng nghẹn giọng.
Mất một chân nhưng không mất ký ức
Sau khi được đưa ra tuyến sau cấp cứu, ông trải qua thời gian dài điều trị và phục hồi.
Một bên chân đã mất, nhưng ký ức về chiến trường thì không bao giờ mất.
Những năm sau ngày trở về quê Lục Yên, ông tập làm quen với cuộc sống của một thương binh. Việc đi lại khó khăn, lao động cũng không còn như trước, nhưng ông vẫn cố gắng vượt qua.
Điều ông luôn giữ trong lòng là những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường Vị Xuyên.
Mỗi khi có dịp gặp những CCB từng chiến đấu cùng thời, câu chuyện lại quay về những năm tháng ở mặt trận phía Bắc.
Họ nhắc tên đồng đội, nhớ đơn vị, nhớ từng trận đánh và nhớ những người đã không thể trở về.
Với ông Hùng, cao điểm 1508 không chỉ là ký ức của chiến tranh mà còn là một phần máu thịt của tuổi trẻ.
Ông nói:
“Chúng tôi chiến đấu khi còn rất trẻ. Khi ấy chỉ có một suy nghĩ: giữ đất, giữ trận địa, bảo vệ Tổ quốc. Những người nằm lại đã gửi lại tuổi xuân của mình cho đất nước. Người còn sống như chúng tôi phải có trách nhiệm kể lại để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.”
Ngọn lửa ký ức trao lại cho thế hệ trẻ
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, những người lính năm xưa đã bước sang bên kia của cuộc đời.
Những vết thương trên cơ thể có thể đã lành theo thời gian, nhưng vết thương trong ký ức thì vẫn còn đó.
Câu chuyện của CCB Nguyễn Văn Hùng cũng là câu chuyện của biết bao người lính Sư đoàn 356 đã từng chiến đấu tại Vị Xuyên.
Có người trở về với thương tật suốt đời.
Có người mang trong mình những ký ức không thể nói thành lời.
Và có những người mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Hà Giang.
Những người lính ấy đã đánh đổi tuổi trẻ, máu xương và cả mạng sống để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Cao điểm 1508 hôm nay vẫn còn đó. Những người lính năm xưa có thể đã già, nhưng ngọn lửa của một thời tuổi trẻ vẫn cháy trong ký ức.
Đó là “Hoa lửa” – những bông hoa được kết nên từ máu, nước mắt, lòng dũng cảm và sự hy sinh của một thế hệ.
Và câu chuyện ấy cần được kể lại, để thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống và sống xứng đáng với những gì cha anh đã trao lại.



