KHOẢNH KHẮC LỊCH SỬ TẠI ĐỒN TRÀNG BẠCH
Khoảnh khắc lực lượng cách mạng và nhân dân tiếp quản đồn Tràng Bạch là dấu mốc lịch sử quan trọng, khẳng định thắng lợi của Tổng khởi nghĩa và sự sụp đổ hoàn toàn của chính quyền cũ tại địa phương.
Trong chuỗi những ngày sục sôi của mùa thu năm 1945, đối với Phạm Hồng Sơn, khoảnh khắc tiếp quản đồn Tràng Bạch là một trong những thời điểm căng thẳng và quyết định nhất. Đó không chỉ là một cuộc chiếm lĩnh đồn bốt, mà là lời khẳng định dứt khoát rằng chính quyền cũ đã hoàn toàn sụp đổ, cách mạng đã giành thắng lợi thực sự.
Đồn Tràng Bạch khi ấy là một vị trí quan trọng, nơi tập trung lực lượng vũ trang và bộ máy kiểm soát của chính quyền tay sai. Trong mắt người dân, đồn không chỉ là nơi canh gác, mà còn là biểu tượng của sự đàn áp, sợ hãi. Bao năm qua, mỗi khi đi ngang qua đó, người dân đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Phạm Hồng Sơn nhớ lại, trước ngày tiến về Tràng Bạch, không khí trong các cuộc họp bí mật trở nên đặc biệt khẩn trương. Ai cũng hiểu rằng, nếu không giành được đồn này, chính quyền cũ vẫn còn chỗ dựa để phản công. Nhưng nếu thành công, cục diện sẽ hoàn toàn thay đổi.
Sáng hôm ấy, đoàn người từ Uông Bí và các vùng lân cận kéo về Tràng Bạch ngày một đông. Đi đầu là lực lượng thanh niên, tự vệ cách mạng, theo sau là quần chúng nhân dân. Cờ đỏ sao vàng tung bay, tiếng trống, tiếng hô vang dội cả một vùng.
Khi đoàn người tiến sát đồn, bầu không khí trở nên căng như dây đàn. Phạm Hồng Sơn lúc ấy vừa hồi hộp, vừa quyết tâm. Ông kể, trong khoảnh khắc đó, ông không nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ rằng: nếu mình chùn bước, cả đoàn sẽ chùn bước.
Trước khí thế áp đảo của quần chúng và lời tuyên bố đanh thép của đại diện Việt Minh, lực lượng trong đồn nhanh chóng dao động. Không có tiếng súng nổ, không có máu đổ. Chính sức mạnh của lòng dân đã khiến đối phương buộc phải hạ vũ khí, giao lại quyền kiểm soát.
Khoảnh khắc lá cờ đỏ sao vàng được kéo lên tại đồn Tràng Bạch, cả biển người vỡ òa trong niềm vui khôn tả. Tiếng hô vang dậy, tiếng trống rộn ràng, người dân ôm chầm lấy nhau trong nước mắt. Đó là khoảnh khắc mà Phạm Hồng Sơn gọi là “giây phút lịch sử không thể nào quên”.
Từ đồn Tràng Bạch, chính quyền cách mạng nhanh chóng được củng cố. Các cơ quan cũ tan rã, trật tự mới được thiết lập. Người dân lần đầu tiên bước vào đồn không phải với nỗi sợ, mà với niềm tự hào.
Nhiều năm sau, khi nhắc đến Tràng Bạch, ông Sơn vẫn xúc động:
“Đó là nơi tôi thấy rõ nhất sức mạnh của nhân dân. Khi dân đã đứng lên, không một đồn bốt nào có thể ngăn cản được.”



