Cựu chiến binh

KHOẢNH KHẮC NGHE TIN TOÀN THẮNG

Câu chuyện tái hiện khoảnh khắc người lính Phạm Thanh Tịnh và đồng đội nghe tin chiến dịch toàn thắng trưa 30/4/1975 – giây phút lặng người vì xúc động, khi chiến tranh chính thức khép lại sau bao năm máu lửa.

Hưng Yên09/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khoảnh khắc nghe tin toàn thắng là giây phút mà Phạm Thanh Tịnh nói rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu, ông cũng không thể nào quên. Đó không phải là khoảnh khắc ồn ào hay kịch tính như trong những trận đánh ác liệt, mà là một khoảnh khắc lặng đi – lặng đến mức người ta có thể nghe rõ nhịp tim mình đập trong lồng ngực.

Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại khu vực được phân công, đơn vị của ông tạm dừng lại để củng cố đội hình. Không khí lúc ấy vẫn còn khẩn trương, bởi dù cục diện đã rõ ràng, nhưng chiến tranh chỉ thực sự kết thúc khi có lệnh chính thức. Người lính vẫn giữ nguyên tư thế sẵn sàng chiến đấu, dù trong lòng ai cũng thấp thỏm chờ đợi một tin tức quan trọng.

Rồi thông tin ấy cũng đến. Từ hệ thống thông tin liên lạc, mệnh lệnh được truyền xuống: chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, chính quyền Sài Gòn đã tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Trong khoảnh khắc ấy, Phạm Thanh Tịnh cảm thấy đầu óc mình trống rỗng. Ông nghe rất rõ từng lời, nhưng lại phải mất vài giây để hiểu rằng: chiến tranh đã thực sự kết thúc.

Không ai hò reo ngay lập tức. Cả đơn vị lặng đi. Có người ngồi thụp xuống đất, có người ngẩng mặt nhìn lên bầu trời, có người nắm chặt tay đồng đội bên cạnh mà không nói nên lời. Sau bao năm hành quân, chiến đấu, chịu đựng gian khổ và mất mát, tin toàn thắng đến như một điều vừa quen vừa lạ.

Phạm Thanh Tịnh nhớ rằng, trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí ông không phải là Sài Gòn hay chiến công, mà là những đồng đội đã hy sinh. Những gương mặt quen thuộc đã không còn nữa, những người đã ngã xuống ở Tây Nguyên, ở Trị – Thiên, ở những chặng đường hành quân đầy bom đạn. Ông thầm gọi tên họ trong lòng, coi chiến thắng này là sự tri ân lớn nhất dành cho họ.

Sau vài phút lặng im, cảm xúc mới vỡ òa. Tiếng nói cười xen lẫn tiếng khóc. Những cái ôm chặt, những cái bắt tay thật lâu. Người lính không cần nói nhiều, bởi ai cũng hiểu cảm xúc của nhau. Đó là niềm vui, là sự nhẹ nhõm, nhưng cũng là nỗi trống trải khi một chặng đường dài vừa khép lại.

Phạm Thanh Tịnh ngồi dựa lưng vào bức tường bên đường, tháo chiếc mũ cối đặt xuống bên cạnh. Ông cảm thấy cơ thể mình như vừa trút bỏ một gánh nặng vô hình. Suốt bao năm, người lính sống trong trạng thái căng thẳng thường trực, luôn sẵn sàng cho cái chết. Giờ đây, khi chiến tranh kết thúc, cảm giác ấy đột ngột biến mất, để lại một khoảng trống khó diễn tả.

Người dân xung quanh khi nghe tin cũng ùa ra đường. Không khí vui mừng lan nhanh. Nhưng giữa niềm vui ấy, người lính vẫn giữ được sự chừng mực. Phạm Thanh Tịnh hiểu rằng, chiến thắng là thành quả của cả dân tộc, không phải của riêng ai. Ông thấy mình nhỏ bé trước dòng chảy lịch sử, nhưng cũng vô cùng tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào chiến thắng ấy.

Nhiều năm sau, khi kể lại khoảnh khắc nghe tin toàn thắng, ông nói rằng đó là giây phút con người sống thật nhất với cảm xúc của mình. Không còn mệnh lệnh, không còn chiến thuật, chỉ còn lại trái tim của những người đã đi qua chiến tranh và cuối cùng được chứng kiến ngày đất nước hòa bình.

Khoảnh khắc ấy khép lại cuộc chiến, nhưng đồng thời mở ra một hành trình mới – hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn