Cựu chiến binh

KHOẢNH KHẮC NGƯỜI LÍNH BIẾT CHIẾN TRANH SẮP KẾT THÚC

Giây phút kỳ diệu trong đời người lính – khi nhận ra chiến tranh đang dần khép lại và hòa bình đang đến rất gần, một cảm xúc vừa hạnh phúc, vừa nghẹn ngào, vừa đau xót vì những mất mát đã trải qua.

Hưng Yên07/01/2026Giang Thị Lan Anh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những khoảnh khắc đi qua đời người mà dù thời gian có trôi dài đến đâu, ký ức vẫn nguyên vẹn như chỉ mới hôm qua. Với tôi, khoảnh khắc ấy chính là lúc tôi nhận ra chiến tranh – thứ đã bao trùm tuổi trẻ, cuộc đời, máu và nước mắt của biết bao người – đang dần khép lại. Hôm đó, sau một trận đánh lớn, đơn vị chúng tôi chiếm được vị trí quan trọng. Ai cũng mệt mỏi rã rời sau những ngày căng thẳng liên tiếp, nhưng bên trong lại có cảm giác khác lạ: như có điều gì đó rất lớn đang sắp xảy ra.

Buổi chiều hôm ấy, khi mặt trời dần khuất, gió thổi nhè nhẹ qua những hàng cây bị bom đạn tàn phá, chúng tôi ngồi nghỉ bên nhau, vẫn cảnh giác nhưng ánh mắt đã khác. Bỗng một đồng đội mang theo chiếc đài nhỏ, xoay mãi mới bắt được sóng. Giọng phát thanh vang lên giữa chiến trường đầy bụi khói, âm thanh lúc rõ lúc rè, nhưng từng lời như chạm thẳng vào trái tim chúng tôi: tin chiến thắng dồn dập trên khắp các mặt trận, quân ta tiến công thần tốc, những địa danh lần lượt được giải phóng.

Không có tiếng reo hò ầm ĩ. Không có ai bật khóc ngay lúc đó. Nhưng tôi biết, trong khoảnh khắc ấy, trái tim mỗi người lính như ngừng đập một nhịp rồi lại đập mạnh hơn bao giờ hết. Chúng tôi nhìn nhau. Ánh mắt thay lời nói. Có một niềm vui vỡ òa nhưng nghẹn lại nơi lồng ngực. Bởi niềm vui ấy không chỉ là sự hân hoan của chiến thắng, mà còn là sự nhẹ nhõm sau những năm tháng sống trong ranh giới mong manh giữa sống và chết. Chúng tôi hiểu: ngày hòa bình không còn xa nữa.

Đêm đó, đơn vị thức gần như trọn đêm. Không phải vì lo sợ địch phản công, mà vì không ai nỡ ngủ khi trái tim vẫn còn đang rộn ràng. Tôi ngồi dựa lưng vào bờ đất, nhìn bầu trời đêm. Sao vẫn lấp lánh như mọi đêm, nhưng sao hôm nay lại đẹp đến lạ kỳ. Tôi thầm nghĩ: có lẽ đây là lần đầu tiên từ khi vào chiến trường, tôi có cảm giác tương lai thật rõ ràng. Một tương lai không còn bom, không còn tiếng súng, không còn chia ly.

Rồi tôi nghĩ đến đồng đội. Những người từng đi cùng tôi suốt chặng đường dài nhưng đã nằm lại đâu đó trên chiến trường. Gương mặt họ hiện lên rõ ràng trong ký ức: nụ cười, ánh mắt, lời nói đùa giữa phút nghỉ hiếm hoi. Họ đã không kịp chứng kiến khoảnh khắc này. Trái tim tôi nhói lên. Niềm vui hòa quyện trong nỗi đau. Hạnh phúc đi liền với mất mát. Nhưng chính vì họ mà khoảnh khắc này càng trở nên thiêng liêng. Tôi tự nhủ: chúng tôi phải sống thật xứng đáng, phải thay họ mà nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn hòa bình.

Sáng hôm sau, chúng tôi tiếp tục nhận tin thắng lợi. Những lá cờ giải phóng tung bay. Dòng người dân ùa ra chào đón bộ đội. Tôi nhìn thấy những nụ cười đã lâu lắm mới xuất hiện trên khuôn mặt người dân – những con người đã trải qua biết bao năm tháng lo âu. Một cụ già nắm lấy tay tôi, tay cụ run run mà giọng vẫn rõ: “Các chú sắp hoàn thành rồi. Nhân dân mang ơn bộ đội nhiều lắm”. Tôi không nói được gì, chỉ siết chặt tay cụ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rất rõ: mình chiến đấu không chỉ bằng súng đạn, mà bằng niềm tin của nhân dân.

Suốt những ngày tiếp theo, từng tin tức như những bước chân dồn dập tiến về ngày chiến thắng cuối cùng. Chúng tôi vẫn chiến đấu, vẫn cảnh giác, nhưng trong lòng mỗi người là một ánh sáng rực rỡ. Không phải ánh sáng của đạn lửa, mà là ánh sáng của hòa bình đang đến gần. Có những đêm tôi không ngủ được. Không phải vì tiếng súng, mà vì lòng đầy xúc động. Tôi nghĩ về ngày trở về quê – được nhìn thấy mẹ, được bước trên con đường làng thân thuộc, được nghe tiếng gà gáy sáng không bị át đi bởi tiếng bom.

Rồi khoảnh khắc lịch sử thực sự đến. Khi nghe tin chiến tranh kết thúc, tiếng reo hò vang lên khắp nơi. Đồng đội ôm lấy nhau. Có người cười, có người khóc, có người đứng lặng không nói nên lời. Riêng tôi, nước mắt cứ tự nhiên chảy xuống lúc nào không hay. Tôi – một người lính đã trải qua nhiều trận mạc, tưởng như trái tim đã cứng cỏi trước bom đạn – vậy mà đứng đó, khóc như một đứa trẻ. Nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của nhẹ nhõm, của niềm tin rằng mọi hy sinh, mất mát đều không vô nghĩa.

Đến hôm nay, khi đã già, khi cuộc sống đã yên bình, tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy. Và tôi luôn muốn nói với thế hệ trẻ rằng: hòa bình mà các cháu đang có hôm nay là kết quả của biết bao máu xương, của những khoảnh khắc xúc động đến nghẹn lòng như thế. Hãy trân trọng, hãy gìn giữ, và hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống và với chính khoảnh khắc thiêng liêng ấy – khoảnh khắc mà người lính biết rằng chiến tranh đã sắp đi vào quá khứ, nhường chỗ cho hòa bình vĩnh cửu trên quê hương mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn