Khoảnh khắc sinh tử dưới làn bom B52
Khoảnh khắc sinh tử dưới làn bom B52
Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có những khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc. Với bác Lã Phú Huy, ký ức về trận bom B52 năm 1970 tại chiến trường miền Nam vẫn luôn là một nỗi ám ảnh kinh hoàng nhưng cũng đầy tự hào về sức sống mãnh liệt của người lính cụ Hồ.
Trong phiếu tư liệu, bác Huy bồi hồi nhớ lại "khoảnh khắc hãi hùng nhất" đời lính. Đó là một buổi chiều tại Phước Long, khi đơn vị đang trú quân thì bất ngờ tiếng gầm rú của máy bay B52 xé toạc bầu trời. Chỉ trong tích tắc, cả vùng đất rung chuyển dữ dội, bom rơi xuống như mưa, khói bụi bốc lên cao ngất trời. Bác kể: "Bom trút xuống làm nhiều đồng đội hy sinh ngay trước mắt mình".
Trong gang tấc của tử thần, bác bị đất đá vùi lấp, tai ù đi vì tiếng nổ. Nhưng chính trong thời khắc ấy, tình đồng chí, đồng đội lại tỏa sáng hơn bao giờ hết. Bác nhớ mãi hình ảnh người đồng đội tên là Nguyễn Văn Xiết (người cùng xã Yên Mô). Anh Xiết đã không quản nguy hiểm, đào bới đất đá để cứu bác ra khỏi hầm. Sự sống sót của bác ngày hôm đó là một phép màu, một món nợ ân tình với những người đồng đội đã nằm lại. Những kỷ vật như hai chiếc Huân chương kháng chiến hay chiếc Huy chương kháng chiến hạng 1 mà bác nâng niu hôm nay chính là sự ghi nhận cho những hy sinh thầm lặng ấy. Bác luôn nhắc về anh Xiết như một người anh hùng của làng quê Yên Mô, người đã cùng bác đi qua lằn ranh sinh tử.
Đã hơn 50 năm trôi qua, nhưng vết thương trên da thịt và nỗi đau mất mát đồng đội vẫn còn đó. Câu chuyện về trận bom B52 của bác Lã Phú Huy nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình – một hòa bình được đổi bằng xương máu và lòng quả cảm phi thường của cha ông.



