Khoảnh khắc sinh tử và niềm hạnh phúc ngày đánh thắng
Trong phiếu tư liệu, bác nhắc đến khoảnh khắc "đáng nhớ nhất" chính là lúc đối mặt với sự tấn công dồn dập của địch và giây phút hạnh phúc khi hoàn thành nhiệm vụ trở về. Đó là một trận đánh ác liệt vào một chiều mây mù tại biên giới. Địch huy động nhiều lượt máy bay tấn công vào trận địa pháo nhằm xóa sổ "mắt thần" của ta. Đạn bom cày xới mặt đất, bụi đất mù mịt khiến tầm nhìn bị hạn chế. Bác nhớ lại giây phút một quả bom nổ ngay gần công sự, tai bác ù đi, đất đá vùi lấp cả người. Thế nhưng, ý chí người lính không cho phép bác gục ngã. Bác vùng dậy, tiếp tục cùng anh em nạp đạn, hướng nòng pháo về phía mục tiêu.
Sự sợ hãi khi ấy bị lấn át bởi lòng căm thù và trách nhiệm. Bác chia sẻ rằng, lúc đó chẳng ai nghĩ mình sẽ sống hay chết, chỉ nghĩ làm sao để giữ vững trận địa. Và rồi, sau những giờ phút chiến đấu ngoan cường, một chiếc máy bay địch đã bốc cháy rừng rực trên bầu trời Lào Cai trong sự hò reo khản đặc của đơn vị. Đó là niềm hạnh phúc không gì sánh nổi – hạnh phúc của kẻ chiến thắng, hạnh phúc của những người đã bảo vệ được tấc đất thiêng liêng.
Nhưng có lẽ, niềm hạnh phúc sâu lắng nhất chính là ngày chiến tranh kết thúc, bác được khoác ba lô trở về quê hương Liên Trì. Bước chân về làng, đi trên con đường quen thuộc, nhìn thấy mái gianh nghèo nhưng ấm áp tình mẹ, bác mới thực sự cảm nhận được giá trị của hòa bình. Những tấm huân chương mang trên ngực áo là minh chứng cho một thời hoa lửa, nhưng vết sẹo trên da thịt và ký ức về những đồng đội đã ngã xuống mới là điều bác luôn đau đáu. Bài viết này đi sâu vào tâm lý người lính: họ dũng cảm trong chiến đấu không phải vì yêu chiến tranh, mà vì yêu sự bình yên của mái nhà và mảnh vườn quê hương.



