Khoảnh khắc toàn thắng
Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Sau nhiều ngày đêm chiến đấu, chúng tôi đã quá quen với những giờ phút căng thẳng. Nhưng hôm ấy, không khí có gì đó khác hẳn.

Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Sau nhiều ngày đêm chiến đấu, chúng tôi đã quá quen với những giờ phút căng thẳng. Nhưng hôm ấy, không khí có gì đó khác hẳn.
Tin thắng lợi bắt đầu được truyền từ người này sang người khác.
— Địch đầu hàng rồi!
Tôi đứng lặng vài giây.
Tôi nhìn người đồng đội bên cạnh.
Anh cũng đang nhìn tôi.
Không ai nói gì.
Rồi chúng tôi ôm lấy nhau.
Có người bật khóc.
Có người cười mà nước mắt cứ chảy.
Tôi nhìn quanh.
Những người lính vừa trải qua bao tháng ngày gian khổ giờ ngồi bên nhau, không còn vẻ căng thẳng như trước.
Một đồng đội nói:
— Thế là xong rồi!
Tôi đáp:
— Chiến thắng rồi!
Hai tiếng ấy chúng tôi đã chờ đợi biết bao lâu.
Tôi bất chợt nhớ đến những ngày đầu hành quân.
Nhớ những con đường núi.
Nhớ những đêm đào công sự.
Nhớ những ngày mưa rét.
Nhớ những bữa cơm vội vàng.
Nhớ những người đồng đội đã cùng tôi đi qua từng chặng đường.
Nhưng có những người không còn ở đây để nghe tin chiến thắng.
Tôi ngồi im một lúc.
Niềm vui trong lòng bỗng hòa với nỗi nhớ.
Một người lính bên cạnh nói:
— Phải nhớ đến anh em mình.
Tôi gật đầu.
Đúng vậy.
Chiến thắng hôm nay có sự đóng góp của rất nhiều người.
Không chỉ những người đang đứng trước mắt tôi.
Chiều hôm ấy, lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Tôi nhìn lá cờ rất lâu.
Trong ánh chiều, lá cờ đỏ nổi bật giữa núi rừng.
Tôi nghĩ đến quê nhà.
Tôi nghĩ đến mẹ.
Tôi nghĩ đến lời mẹ dặn trước ngày tôi lên đường:
— Khi nào có ngày hòa bình thì về với mẹ.
Lúc ấy, tôi tự nhủ:
“Mẹ ơi, con sắp được trở về rồi.”
Đêm hôm đó, anh em ngồi bên nhau.
Không có một bữa tiệc lớn.
Chỉ là những câu chuyện giản dị.
Người kể chuyện quê mình.
Người nhắc về gia đình.
Người hỏi bao giờ được về phép.
Ai cũng mệt, nhưng không ai muốn ngủ sớm.
Chúng tôi muốn lưu giữ khoảnh khắc ấy.
Khoảnh khắc mà những người lính chúng tôi biết rằng một chặng đường chiến đấu lớn đã đi đến thắng lợi.
Sau này, khi trở về quê, tôi mới hiểu niềm vui ngày ấy không chỉ là niềm vui của riêng người lính.
Đó là niềm vui của những người mẹ.
Những người vợ.
Những gia đình chờ đợi.
Những người dân đã góp công sức cho chiến dịch.
Và của cả một dân tộc.
Khoảnh khắc toàn thắng rồi cũng trở thành lịch sử, nhưng ký ức về ngày 7 tháng 5 năm 1954 thì mãi ở lại trong lòng những người đã chứng kiến.



