KHOẢNH KHẮC TRÁNH XE BÊN MÉP VỰC TRƯỜNG SƠN
Ký ức về khoảnh khắc sinh tử trên cung đường núi, nơi sự bình tĩnh và bản lĩnh của người lái xe đã giúp bảo đảm an toàn cho cả đoàn thương binh.
Những con đường trên dãy Trường Sơn chưa bao giờ dễ đi.
Có những đoạn chỉ đủ cho một chiếc xe di chuyển.
Một bên là vách núi dựng đứng.
Một bên là vực sâu hun hút.
Người lái xe chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể gặp nguy hiểm.
Hôm đó, bác Phạm Văn Dũng nhận nhiệm vụ đưa thương binh từ tuyến trước về bệnh xá phía sau.
Chuyến đi diễn ra vào lúc chiều muộn.
Mặt đường còn ẩm sau cơn mưa lớn.
Bánh xe liên tục trượt nhẹ trên lớp đất đỏ.
Bác Dũng điều khiển xe rất chậm.
Mắt luôn dõi theo từng khúc cua.
Khi xe vừa qua một đoạn đèo hẹp, phía trước bất ngờ xuất hiện ánh đèn của một đoàn xe đi ngược chiều.
Con đường quá nhỏ.
Hai xe không thể cùng đi qua.
Bác Dũng lập tức giảm tốc độ.
Cả hai bên đều dừng lại để quan sát.
Phía sau xe của bác là các thương binh đang cần được vận chuyển an toàn.
Phía trước là đoàn xe làm nhiệm vụ tiếp tế.
Không ai có thể quay đầu.
Sau vài phút trao đổi tín hiệu, mọi người thống nhất để chiếc xe của bác lùi vào một khoảng đất hẹp sát mép núi.
Đó là công việc vô cùng khó khăn.
Chỉ cần lệch tay lái một chút là có thể xảy ra nguy hiểm.
Bác Dũng hít một hơi thật sâu.
Từ từ điều khiển xe lùi từng mét.
Đồng đội đứng hai bên làm tín hiệu hướng dẫn.
Không khí căng thẳng đến mức ai cũng nín thở.
Chiếc xe chậm rãi dịch chuyển.
Bánh sau có lúc chỉ còn cách mép đường một khoảng rất nhỏ.
Cuối cùng, xe cũng vào đúng vị trí an toàn.
Đoàn xe đối diện lần lượt đi qua.
Khi chiếc xe cuối cùng khuất sau khúc cua, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Bác Dũng lau những giọt mồ hôi trên trán.
Rồi tiếp tục hành trình như chưa có chuyện gì xảy ra.
Đến nơi, các thương binh được bàn giao đầy đủ và an toàn.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại chuyến đi ấy, bác vẫn nhớ rõ từng mét đường trên sườn núi.
Bác thường nói:
“Người lái xe thời chiến không chỉ cần tay lái vững. Điều quan trọng hơn là phải giữ được sự bình tĩnh trong những khoảnh khắc khó khăn nhất.”



