Bài viết

Khoảnh khắc trước giờ lên đường

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm trong khu rừng của tuyến Đường Trường Sơn yên lặng một cách lạ thường. Sau một ngày dài hành quân và sửa đường, đơn vị tạm dừng lại bên một bãi đất trống dưới tán cây rậm.

Không ai nói lớn.
Chỉ có ánh đèn dầu nhỏ được che kín, hắt ra thứ ánh sáng vàng mờ, đủ để nhìn thấy gương mặt nhau.

Người thì đang kiểm tra lại ba lô.
Người thì vá lại quai dép cao su đã sờn.
Có người ngồi lặng im, nhìn về phía rừng tối, như đang nghĩ điều gì rất xa.

Không khí trước giờ lên đường luôn như vậy – không ồn ào, nhưng nặng trĩu.

Một người lính trẻ lặng lẽ mở túi vải, lấy ra mảnh khăn đã cũ. Anh lau lại khẩu súng, từng động tác chậm rãi, cẩn thận như một thói quen.

Bên cạnh, người đồng đội hỏi khẽ:
“Còn mệt không?”

Anh chỉ cười nhẹ:
“Mệt thì mệt… nhưng vẫn đi được.”

Không ai nói thêm.

Có người tranh thủ ngả lưng xuống đất, nhắm mắt vài phút. Nhưng giấc ngủ cũng không trọn vẹn, vì ai cũng hiểu rằng chỉ ít phút nữa thôi, lệnh hành quân sẽ vang lên.

Rồi tiếng gọi khẽ từ phía chỉ huy:
“Chuẩn bị.”

Không khí lập tức thay đổi.

Mọi người đứng dậy.
Không vội vã, nhưng rất dứt khoát.

Ba lô được khoác lên vai.
Dây buộc siết lại.
Áo mưa gấp gọn.

Một người quay sang nhìn đồng đội, gật đầu thay cho lời chào. Không ai nói “tạm biệt”, vì họ tin sẽ còn gặp lại.

Chỉ có ánh mắt nhìn nhau lâu hơn một chút.

Rồi hàng người bắt đầu di chuyển.

Bước đầu tiên rất chậm.
Bước thứ hai chắc hơn.
Và rồi cả đơn vị hòa vào màn đêm.

Phía sau, khu rừng lại trở về im lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn