Anh hùng Lực lượng vũ trang

KHỐI BỘC PHÁ 1.000KG TRÊN ĐỒI A1

Khối bộc phá 1.000kg (1 tấn) phát nổ vào lúc 20 giờ 30 phút ngày 6/5/1954 trên đồi A1 chính là "tiếng chuông báo tử" cho tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Để đưa được khối thuốc nổ khổng lồ này vào lòng đồi, một tổ đào hầm đặc biệt gồm những chiến sĩ công binh dũng cảm nhất đã được thành lập.

Quảng Ngãi30/03/2026Nguyễn Thị Diễm (Chi đoàn trường THCS Phổ An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông là cán bộ công binh thuộc Trung đoàn 151, Đại đoàn 351. Ông chính là người trực tiếp thiết kế kỹ thuật cho đường hầm và tính toán cách nổ để sức ép lan tỏa mạnh nhất trong lòng lô cốt địch. Với kiến thức và kinh nghiệm, ông đã chỉ đạo anh em đào hầm trong điều kiện cực kỳ thiếu oxy và nguy hiểm.

2. Tổ đào hầm "Cảm tử" (Tổ Đảng viên)

Để đảm bảo bí mật và quyết tâm cao nhất, một tổ đặc biệt gồm 4 người (đều là Đảng viên) được chọn làm hạt nhân, thay phiên nhau đào những mét hầm đầu tiên và khó khăn nhất:

• Lưu Viết Thoảng (Tổ trưởng - sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND): Ông là người trực tiếp nhát cuốc đầu tiên và cũng là người cuối cùng rời khỏi hầm sau khi đặt xong kíp nổ. Ông nổi tiếng với khả năng chịu đựng phi thường trong không gian hầm chật hẹp, thiếu khí.

• Nguyễn Điệt: Chiến sĩ trực tiếp đào và vận chuyển đất đá.

• Nguyễn Văn Bạch: Người có nhiệm vụ cực kỳ quan trọng là trực tiếp bóp kíp nổ khối bộc phá 1.000kg.

• Trần Đăng Ninh: (Trùng tên với đồng chí lãnh đạo Đảng, là chiến sĩ công binh) tham gia đào hầm và vận chuyển.

3. Lực lượng hỗ trợ (Đại đội Công binh 83)

Bên cạnh tổ nòng cốt, có khoảng 25 chiến sĩ thuộc Đại đội 83, Tiểu đoàn 255, Trung đoàn 174 tham gia hỗ trợ.

• Công việc cực nhọc: Họ phải đào hầm dài 33 mét từ vị trí của ta vào đến chân hầm ngầm của địch.

• Vận chuyển bí mật: Toàn bộ đất đào ra phải cho vào bao tải, bí mật chuyển ra ngoài vào ban đêm để địch không phát hiện ra "núi đất" lạ.

• Gom thuốc nổ: 1.000kg thuốc nổ không có sẵn một khối, các chiến sĩ đã phải đi thu lượm từ các quả bom "lép" của địch, sau đó chế biến lại thành các gói nhỏ để vận chuyển vào hầm.

Những khó khăn "nghẹt thở" họ đã trải qua.

Thiếu dưỡng khí: Càng vào sâu, không khí càng cạn kiệt. Các chiến sĩ phải dùng quạt hòm (quạt thóc của dân) để quạt gió từ ngoài vào. Nhiều người ngất xỉu vì ngạt, tỉnh lại lại tiếp tục đào.

• Tiếng động: Để tránh bị địch nghe thấy, các chiến sĩ phải bọc vải vào cán cuốc, xẻng. Họ chỉ được phép "rỉa" đất từng chút một thay vì cuốc mạnh.

• Mùi tử sĩ: Hầm đào xuyên qua các lớp đất chiến trường, đôi khi gặp phải thi hài của đồng đội hoặc quân địch đã nằm xuống trước đó, mùi hôi thối nồng nặc là thử thách khủng khiếp về tinh thần.

Giây phút lịch sử

Vào đêm 6/5, sau khi đồng chí Nguyễn Văn Bạch bóp kíp nổ, một tiếng nổ trầm đục vang lên, mặt đất rung chuyển như động đất. Khối bộc phá đã tiêu diệt hoàn toàn một đại đội địch, làm tê liệt hệ thống phòng thủ kiên cố nhất của đồi A1, mở đường cho bộ binh ta xung phong đánh chiếm đỉnh đồi ngay trong đêm.

Sự hy sinh và trí tuệ của tổ đào hầm này chính là hiện thực hóa của câu nói: "Gan không núng, chí không mòn".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn